SUBS.is
with subtitles
//

Inception (2010) Vietnamese subtitle

If you have the movie file downloaded select it in the video player below.
Your selected subtitles will play within the video player when you start the movie.

If you do not have the movie file downloaded you can still view the selected subtitles at the bottom of this page.
Inception
2010
Inception.2010.DVDRip.XviD.AC3-ViSiON.vie.srt
Inception Trailer 01.srt
PrisM-Inception.2010.srt
Subtitles
Subtitle content
PrisM-Inception.2010.srt
00:01:14.05 – 00:01:15.76
Anh đến đây để giết tôi à?
00:01:24.2 – 00:01:25.85
Tôi biết cái này là gì
00:01:27.85 – 00:01:29.6
Trước đây tôi đã từng thấy nó
00:01:30.44 – 00:01:32.25
rất nhiều năm trước rồi
00:01:34.46 – 00:01:39.3
Nó tùy thuôc vào độ dài của mỗi giấc mơ
00:01:41.34 – 00:01:46.12
Một hệ thống bản đồ mà không ai đoán được
00:01:50.32 – 00:01:55.96
ký sinh trùng đàn hồi nhất là gì? Vi khuẩn? Virus?
00:01:57.56 – 00:02:02
Hay là loại kí sinh đường ruột? Ý ông Cobb muốn nói là..
00:02:02.1 – 00:02:03.06
Là ý tưởng
00:02:04.52 – 00:02:06.72
Khả năng phục hồi và lây lan cực mạnh
00:02:07.4 – 00:02:11.63
Một khi ý tưởng đã được hình thành thì hầu như là không thể hủy được
00:02:11.9 – 00:02:15.62
Một ý tưởng phải hoàn toàn được thông suốt và hoàn toàn thấu hiểu về nó, ý là vậy
00:02:16.35 – 00:02:17.36
Hình thành từ trong đầu, Saito
00:02:17.63 – 00:02:19.35
Và những kẻ như anh mới làm thế
00:02:19.53 – 00:02:25
Đúng thế, và trong mơ ý thức rất mong manh nên rất dễ làm cho suy nghĩ bị tổn thương
00:02:25.03 – 00:02:26.41
Người ta gọi đó là " Sự khai thác "
00:02:26.66 – 00:02:30.25
Ông saito, chúng tôi có thể luyện cho tiềm thức của ông mạnh mẽ hơn để có thể tự kháng
00:02:30.35 – 00:02:32.8
Ngay cả đối với những kẻ khai thác lão luyện nhất
00:02:33.26 – 00:02:36.55
Làm thế nào được? Bởi vì tôi là kẻ khai khác lão luyện nhất
00:02:37.47 – 00:02:40.13
Trong tiềm thức, tôi biết nơi để tìm ra các bí mật
00:02:40.16 – 00:02:41.23
Tôi có thừa những mẹo đó
00:02:41.33 – 00:02:46.44
Và tôi có thể huấn luyện cho ông để ngay cả khi ông đang trong giấc ngủ, ông vẫn giữ vững lập trường
00:02:47.82 – 00:02:51.51
Nhưng nếu ông muốn hỗ trợ, thì tôi nghĩ ông nên lạc quan hơn
00:02:51.55 – 00:02:55.48
Tôi cần xác định đường đi trong dòng suy nghĩ của ông và nó mạnh hơn cả việc trị liệu, hay rượu..
00:02:55.58 – 00:02:56.83
hay hơn bất kì một ai khác
00:02:58.02 – 00:03:02.1
Nếu đây là một giấc mơ và ông có một tủ những bí mật thế thì tôi cần biết trong tủ đó có gì
00:03:03.11 – 00:03:06.57
Và để mọi việc diễn ra suôn sẻ, ông phải cho phép tôi chui vào giấc mơ của ông..
00:03:09.45 – 00:03:10.82
Bữa tối ngon miệng nhé các anh
00:03:11.41 – 00:03:13.21
Tôi sẽ suy nghĩ lại sau
00:03:16.93 – 00:03:17.96
Ông ta biết khá rõ
00:03:20.85 – 00:03:22.2
Chuyện gì đang xảy ra bên trong này thế?
00:04:16.59 – 00:04:17.63
Saito biết rồi
00:04:17.99 – 00:04:20.25
Hắn đang thử chúng ta đấy Không có gì phải lo
00:04:20.36 – 00:04:23.58
Tôi có thể làm được, tin tôi đi Những thông tin đó đang nằm trong tủ
00:04:23.68 – 00:04:25.79
Ngay lúc này thì mọi thứ vẫn là những bí mật
00:04:27.08 – 00:04:28.26
Cô ta làm gì ở đây vậy?
00:04:31.38 – 00:04:35.81
Anh vào phòng đi, để tôi lo liệu Ok, phải chắc là anh làm được đấy
00:04:44.57 – 00:04:48.29
Nếu tôi nhảy, tôi sẽ sống chứ?
00:04:51.65 – 00:04:53.54
Ngoài trời tối đặc, cô thấy chứ
00:04:54.44 – 00:04:57.79
Thế em làm gì ở đây? Em nghĩ là anh đang tìm em
00:04:58.66 – 00:05:03.35
Anh có tìm, có nhớ.. Nhưng anh không còn tin em nữa
00:05:04.33 – 00:05:05.43
Thế thì sao?
00:05:07.22 – 00:05:08.95
Kiểu này hợp với phong cách của Athur
00:05:09.79 – 00:05:13.41
Mối tương quan giữa các đối tượng chính là liên kết mấu chốt
00:05:15 – 00:05:16.65
Em ngồi đi
00:05:24.5 – 00:05:27.82
Lũ trẻ có nhớ em không?
00:05:32.05 – 00:05:33.68
Anh không biết được..
00:05:37.94 – 00:05:40.91
Anh làm gì thế? Thưởng thức không khí trong lành
00:05:41.26 – 00:05:42.85
Em cứ ở đấy đi
00:05:56.95 – 00:05:58.05
Chết tiệt thật
00:07:00.12 – 00:07:01.39
Tôi không rõ là..
00:07:01.82 – 00:07:03.14
Lại nữa rồi, Dom
00:07:11.98 – 00:07:13.4
Anh vui lòng nhé
00:07:25.17 – 00:07:27.44
Đơn độc thế à, ngài Cobb đáng kính?
00:07:28.12 – 00:07:28.92
Cô ta nói với ông à
00:07:30.07 – 00:07:31.38
Không hẳn là đơn độc đâu
00:07:31.9 – 00:07:34.39
Thế anh ở đây để đánh cắp đồ của ta, hay là..
00:07:34.81 – 00:07:36.89
chúng ta thật ra đang trong mở?
00:07:40.24 – 00:07:43.16
Ta muốn biết tên các cộng sự của anh
00:07:46.27 – 00:07:49.1
Cái giấc mơ mà anh thấy còn hơn thế nhiều
00:07:49.1 – 00:07:51.89
Nó tùy thuộc vào sự thức tỉnh
00:07:52.53 – 00:07:54.76
Liệu tôi có thể bắn anh trong tư tưởng?
00:07:55.31 – 00:07:56.77
Ngoại trừ sự đau đớn
00:08:00.88 – 00:08:02.85
Sự đau đớn nằm trong tư tưởng của con người
00:08:03.26 – 00:08:07.09
Và chỉ được ngắt quảng từ bên ngoài
00:08:18.56 – 00:08:20.51
Sao anh lại làm thế, Arthur??
00:08:20.51 – 00:08:24.81
Tôi không biết, cái thiết bị này đẩy tôi ra, Cobb vẫn trong đó
00:08:57.79 – 00:08:59.25
Đuổi theo hắn
00:09:25.51 – 00:09:27.79
Thật sự thì anh ta phải thoát ra khỏi thế giới đó
00:09:48.01 – 00:09:49.89
Tỉnh dậy đi
00:09:54.69 – 00:09:56.96
Chết tiệt, tôi không thể
00:10:42.16 – 00:10:43.53
Đó là Saito
00:10:48.73 – 00:10:50.41
Chuẩn bị cho phi vụ mới à?
00:10:50.96 – 00:10:55.53
Đa số mọi người đều có những giấc mơ khác nhau làm sao để định dạng được nó
00:10:55.53 – 00:11:02.07
Mỗi giấc mơ đều có vị trí riêng của mình và rất hiếm xảy ra các trường hợp đặc biệt khó định vị
00:11:02.07 – 00:11:02.9
và anh thì không bao giờ có như thế
00:11:02.9 – 00:11:04.9
Đúng, đó là mấu chốt vấn đề
00:11:05.29 – 00:11:07.68
Cái gì ngoài đó thế? Bọn chúng đang tới gần hơn
00:11:07.68 – 00:11:08.94
Anh đã có cái anh muốn rồi
00:11:08.94 – 00:11:10.17
Tôi vẫn chưa rõ lắm
00:11:10.57 – 00:11:13.23
Ông đã để quên vài thông tin ở đó
00:11:13.23 – 00:11:16.25
Ông không biết cái mà mình muốn lấy là gì nữa
00:11:16.62 – 00:11:18.72
Câu hỏi đặt ra chính là những gì chúng ta vừa thấy
00:11:18.72 – 00:11:19.75
Tôi chỉ thử thôi
00:11:20.57 – 00:11:23.66
Thử để làm cái gì Không có gì cả
00:11:23.97 – 00:11:26.63
Chúng ta phải tương tác với từng chi tiết nhỏ mà anh có trong giấc mơ của anh
00:11:26.98 – 00:11:29.09
Nghĩa là giấc mơ vừa rồi là giả tạo rồi
00:12:09.76 – 00:12:13.08
Giờ thì để tôi yên
00:12:13.08 – 00:12:17.21
Ông dường như vẫn không hiểu vấn đề, Saito à Bên trong vẫn còn nhiều căn cơ khác
00:12:17.21 – 00:12:18.71
Chúng tôi không chấp nhận sự thất bại
00:12:19.02 – 00:12:21.09
Vài ngày thôi sẽ có thông tin
00:12:22.97 – 00:12:23.94
Quay về thôi
00:12:24.49 – 00:12:26.68
Giờ thì anh làm ơn cho tôi thêm vài thông tin nào
00:12:27.77 – 00:12:31.6
Tất cả chỉ cho anh thôi Nói cho tôi biết tại sao anh biết ngay!
00:12:34.92 – 00:12:38.05
Tôi có lý do để kết thúc nó
00:12:38.44 – 00:12:43.53
Điều này tổn hại bộ nhớ của chúng ta
00:12:43.75 – 00:12:46.6
Để thoát khỏi nó phải biết mấu chốt của nó
00:12:47.5 – 00:12:49.3
Ta biết chứ
00:12:50.2 – 00:12:53.32
Có rất nhiều dòng suy nghĩ
00:12:56.92 – 00:12:57.97
Thật thông minh nhỉ
00:12:58.72 – 00:13:02.51
Ta đã sống đủ lâu để biết ai lừa mình
00:13:02.7 – 00:13:06.1
Các anh đã sắp đặt trong lúc chúng ta trên xe
00:13:06.1 – 00:13:08.48
Ta vẫn đang trong giấc mơ của mình
00:13:14.93 – 00:13:17.23
Sao thế?
00:13:22.12 – 00:13:24.78
Mơ vẫn là mơ thôi
00:13:25.13 – 00:13:26.03
Tôi rất ấn tượng đấy
00:13:27.51 – 00:13:29.15
Nhưng trong thực tế
00:13:29.5 – 00:13:31.3
Anh phải làm theo những gì tôi đề ra
00:13:31.3 – 00:13:33.68
Không có nghĩa là chúng ta đang ở cùng trong một thế giới
00:13:33.68 – 00:13:36.45
Đây không phải là giấc mơ của anh đâu mà là của tôi
00:13:47.01 – 00:13:49.98
Đồ quỉ, anh muốn làm rối Cobb à?
00:13:50.25 – 00:13:53.61
Anh là kẻ kiến tạo thế giới trong mơ đấy nhé Tôi không biết hình hình lại biến chuyển như thế hiểu chứ
00:13:53.61 – 00:13:54.59
Đủ rồi
00:13:55.76 – 00:13:58.1
Anh đấy, mọi chuyện sao rồi
00:13:58.1 – 00:14:01.03
Mất kiểm soát rồi
00:14:01.03 – 00:14:03.03
Chúng ta phí thời gian quá
00:14:03.45 – 00:14:07.05
Rời khỏi đây thôi rồi sao đó thì sao
00:14:07.05 – 00:14:08.77
Tôi thích những giấc mơ
00:14:09.63 – 00:14:11.54
Vẫn còn cái này
00:15:25.5 – 00:15:28.16
Xin cbào? Chào bố
00:15:28.16 – 00:15:29.6
Chào bố
00:15:30 – 00:15:34.02
Chào các con, các con khỏe không? Các con đang làm gì đấy?
00:15:34.02 – 00:15:37.46
Con khỏe, con khỏe mà Được rồi
00:15:38.24 – 00:15:41.4
thế con khỏe như thế nào nào?
00:15:41.64 – 00:15:44.14
Giờ bố sắp về nhà à bố?
00:15:45.27 – 00:15:47.5
Không được con yêu, hôm nay thì không
00:15:47.89 – 00:15:51.25
Không phải bố đã nói rồi sao Tại sao thế bố?
00:15:52.66 – 00:15:56.99
Bố đi xa để làm việc đó mà Bố..
00:15:57.5 – 00:15:59.8
Có rất nhiều thứ mất đi sẽ không bao giờ có lại
00:16:00.74 – 00:16:02.78
Có phải con đấy không?
00:16:03.87 – 00:16:08.48
Có phải mẹ nói với con không? Mẹ ghi lại trong nhà đấy
00:16:09.69 – 00:16:12.54
Sao bố lại không biết nhỉ
00:16:13.29 – 00:16:14.42
Cha ơi
00:16:15.32 – 00:16:18.36
Bố nghe nè con Mẹ có đó không bố?
00:16:20.01 – 00:16:23.33
Chúng ta lại nói về vấn đề này nữa rồi
00:16:24.19 – 00:16:27.04
Mẹ không còn ở đây nữa
00:16:27.66 – 00:16:29.11
Thế thì ở đâu hả bố?
00:16:30.67 – 00:16:33.95
Nhiêu đó là quá đủ để tha thứ rồi...
00:16:33.95 – 00:16:38.56
Nghe này, bố sẽ gửi quà về nếu các con ngoan..
00:16:48.02 – 00:16:50.75
Kiểm tra xong hết rồi
00:16:57.28 – 00:16:59.31
Anh ổn chứ
00:16:59.51 – 00:17:03.96
Uh, tôi vẩn khỏe Cứ tưởng anh còn mơ màng chứ
00:17:04.51 – 00:17:06.54
Xin lỗi để anh đợi, sẽ không thế nữa đâu
00:17:06.87 – 00:17:10.84
Mọi chuyện tệ hơn phải không? Trông tôi giống như đang buồn à?
00:17:10.84 – 00:17:13.77
Bọn trẻ vẫn ổn Thì anh có thể hiện đâu nào
00:17:13.77 – 00:17:19.48
Tôi vẫn đang suy nghĩ về chuyện vừa rồi và thắc mắc mãi sao chúng ta thất bại
00:17:19.48 – 00:17:21.48
Và sao nó lại biến mất
00:17:21.89 – 00:17:28.18
Nó đã bắt đầu từ đâu? Kể từ lúc thấu được sự việc, mình cứ làm từ từ thôi
00:17:28.18 – 00:17:30.18
Còn anh thì sao Giống thế thôi
00:17:30.29 – 00:17:32.68
Cũng giống như cái tôi nghĩ à
00:17:38.03 – 00:17:42.25
Trái đất tròn lắm Hợp tác không được thì giờ phải chọn lựa
00:17:43.38 – 00:17:46.39
Thế nên giờ tôi cho các anh xem cách tôi làm việc
00:17:49.48 – 00:17:52.09
Đó không phải là cách của tôi, tôi nghĩ là thế
00:18:03.97 – 00:18:05.85
Anh làm gì thế?
00:18:05.85 – 00:18:07.29
Cứ nhìn đi
00:18:07.68 – 00:18:10.97
Nhưng tôi không thích thương lượng với các giả thuyết của anh
00:18:24.68 – 00:18:26.83
Thế ông muốn gì ở tôi?
00:18:27.14 – 00:18:28.86
Thâm nhập vào giấc mơ
00:18:29.37 – 00:18:31.75
có khả thi không? dĩ nhiên là không
00:18:31.75 – 00:18:36.2
Nếu cậu vẫn nghĩ rằng tôi tin vào giả thuyết của cậu thì cậu lầm mất rồi
00:18:36.2 – 00:18:42.03
Ok, để tôi giải thích các vấn đề đó, đó là việc của chúng tôi, ông không cần phải tự phân tích
00:18:42.22 – 00:18:46.4
Đúng thế, đó không phải là suy nghĩ của ông vì tôi là người đưa các chi tiết vào giấc mơ
00:18:46.4 – 00:18:52.81
Tâm tư thật của đối tượng luôn thay đổi và hầu như không thể nào tiếp cận trực tiếp được
00:18:55.54 – 00:18:58.44
Nói tôi nghe anh làm thế nào Anh đang ra điều kiện cho tôi
00:18:58.67 – 00:19:03.67
Nhưng tôi có thể tìm nhiều cách khác để khai thác đối tượng Nói sao để tôi tin đi
00:19:03.67 – 00:19:05.78
Tôi chọn cách nào đó để sống sót, thưa ông
00:19:10.63 – 00:19:12.81
Hãy để bọn họ đi
00:19:17.19 – 00:19:18.87
Một câu hỏi thôi, Cobb
00:19:21.53 – 00:19:23.64
Anh muốn quay về nhà ư?
00:19:24.3 – 00:19:28.18
Nó dựa vào sự lựa chọn của anh đấy
00:19:28.25 – 00:19:31.67
Không thể nói như thế được, không ai làm được cả
00:19:31.75 – 00:19:34.77
Như là sự khởi đầu thôi
00:19:38.4 – 00:19:41.57
Trong đầu anh ta rối rắm như thế nào Hy vọng là đơn giản
00:19:41.57 – 00:19:45.55
Nếu trống rỗng thì dễ, nhưng cái khó là phải cài ý nghĩ vào tư tưởng của anh ta
00:19:45.55 – 00:19:49.15
Tâm khảm được hoàn thiện do tư tưởng chi phối
00:19:49.15 – 00:19:53.09
Đó lý giải cho hành động của chúng ta làm
00:19:53.88 – 00:19:57.74
Ta cần đưa nó vào tâm khảm của cậu ta để lật đổ đế chế của cha cậu ta
00:19:58.1 – 00:20:00.67
Cobb, chúng ta phải tránh xa vụ này ra
00:20:03.02 – 00:20:04.7
Sao chúng tôi phải làm vụ này chứ
00:20:04.7 – 00:20:06.3
Sao không tìm ai có thể làm nó
00:20:06.3 – 00:20:08.3
Tôi cần sự bảo đảm
00:20:08.49 – 00:20:11.61
Làm thế nào tôi biết được anh có chơi tôi hay không Anh không biết à?
00:20:12.08 – 00:20:13.49
Nhưng tôi biết
00:20:14.27 – 00:20:19.39
Anh có muốn sống cuộc sống bình yên?
00:20:19.47 – 00:20:21.15
Hay là biến thành một lão già
00:20:21.73 – 00:20:25.6
cả đời ngồi đợi cơ hội phục thù?
00:20:29 – 00:20:31.11
Hãy cùng đội của anh hành động, Cobb
00:20:31.11 – 00:20:32.99
Tôi không chọn lầm người đâu
00:20:41.78 – 00:20:43.69
Tôi biết anh muốn về nhà lắm
00:20:45.37 – 00:20:47.56
Vụ này không thể hoàn thành dễ đâu
00:20:47.91 – 00:20:49.16
Đây là một trò chơi
00:20:49.98 – 00:20:52.87
Bắt chúng ta phải đi sâu hơn nữa Nhưng hắn ta không biết nó khó thế nào
00:20:54.4 – 00:20:56.12
Trước đây tôi đã làm điều này
00:20:57.52 – 00:20:59.2
Giờ anh muốn tiếp tục lại sao?
00:21:03.62 – 00:21:05.3
Tôi sẽ hỗ trợ vậy
00:21:07.68 – 00:21:09.91
Nhưng chúng ta cần một người mới
00:21:25.89 – 00:21:28.39
Lúc nào bố cũng làm việc trễ thế này sao
00:21:29.91 – 00:21:32.72
Thậm chí không để ý ai vào phòng nữa
00:21:34.44 – 00:21:36.75
Con ở đây liệu có an toàn?
00:21:38.27 – 00:21:42.84
Cuốn tự điển Pháp-Mỹ của bố thật đúng là ác mộng đấy
00:21:42.84 – 00:21:46.98
Ta nghĩ là ta đầu tư rất nhiều để hoàn thành nó Con vẫn ổn chứ?
00:21:46.98 – 00:21:48.98
Giữ cái này dùm con
00:21:48.98 – 00:21:53.51
Và đưa cho lũ trẻ khi nào bố rảnh Ta nghĩ là con nên làm gì đó thay vì tặng quà
00:21:53.51 – 00:21:56.32
Để cho lũ trẻ biết là chúng còn có bố
00:21:56.32 – 00:21:59.37
Con biết bố muốn nói gì với con
00:21:59.68 – 00:22:05.31
Có vẻ bố chưa bao giờ nói con nghe chăng? Bố luôn muốn ám chỉ về những điều tiêu cực đó
00:22:05.31 – 00:22:08.86
Họ làm mọi cách để con phải sử dụng cách đó
00:22:13.67 – 00:22:15.86
Thế con làm gì ở đây, Dom ?
00:22:17.23 – 00:22:19.96
Có lẽ con đã tìm được cách để trở về
00:22:19.96 – 00:22:22.27
Đây là phi vụ của một kẻ
00:22:22.27 – 00:22:28.44
rất có quyền lực, người mà con tin rằng có thể giúp con xóa bỏ tội danh đó vĩnh viễn
00:22:29.06 – 00:22:30.94
Nhưng con cần bố giúp
00:22:30.94 – 00:22:33.87
Con ở đây chỉ toàn làm phiền bố
00:22:34.2 – 00:22:40.66
Bố thừa biết con luôn tự quyết định cho mình Và đó không phải là vì tiền, bố có nhớ là
00:22:40.66 – 00:22:48.96
Đây là cơ hội để nghiên cứu về nó, về cái mà cả thế giới đều không tin rằng nó hiện hữu
00:22:49.34 – 00:22:52.51
Nghĩa là con muốn để cho mọi người theo bước
00:22:52.78 – 00:22:57.08
con và đi vào ảo mộng của con tạo ra?
00:22:57.08 – 00:23:00.2
Đó chính xác được tạo ra theo từng cấp bậc mà con thiết kế nên
00:23:00.2 – 00:23:01.92
Thế con tự thiết kế đi
00:23:04.19 – 00:23:05.32
Ảo mộng thực tế
00:23:11.77 – 00:23:17.09
Quay về với thực tế đi, ta xin con đấy Dom
00:23:18.25 – 00:23:19.58
Những đứa trẻ đấy
00:23:19.58 – 00:23:25.05
cháu của ông đấy, chúng đang chờ cha chúng quay về nhà Đó chính là cái thực tế đối với con
00:23:25.05 – 00:23:29.04
Và con phải làm vụ này, vụ cuối cùng này Để có thể làm được điều bố nói
00:23:29.04 – 00:23:33.1
Con không muốn cứ ngồi đó mà suy nghĩ
00:23:35.72 – 00:23:39.39
Con cần người có thể hiểu những gì con nói
00:23:42.87 – 00:23:47.01
Bố có người thích hợp cho con đấy
00:23:48.34 – 00:23:51.19
Thầy giới thiệu với con, ông Cobb
00:23:51.66 – 00:23:57.4
Rất vui được gặp anh, Cobb Nếu con cần giúp đỡ về đề tài nào, cứ thảo luận
00:23:57.75 – 00:24:00.38
Có thật thế không?
00:24:00.38 – 00:24:02.38
Không hoàn toàn như thế
00:24:02.68 – 00:24:05.1
Anh muốn thảo luận về vấn đề gì?
00:24:05.1 – 00:24:07.91
Tôi đang phân vân không biết cô có làm được không?
00:24:07.91 – 00:24:11.42
Tại sao? Vì nó là những điều không xảy ra thật sự
00:24:15.02 – 00:24:19.05
Cô có 2 phút để vẽ một mê cung mà người ta có thể giải được trong vòng 2 phút
00:24:20.57 – 00:24:21.55
Dừng lại
00:24:23.27 – 00:24:25.06
Vẽ lại
00:24:27.6 – 00:24:28.42
Dừng lại
00:24:31.94 – 00:24:34.95
Vẫn chẳng có tiến triển gì
00:24:47.14 – 00:24:48.97
Đúng rồi đấy
00:25:08.35 – 00:25:13.63
Chúng ta chỉ dùng một phần của não bộ để ưu tiên tập trung phân tích, đó là cách chúng ta làm
00:25:13.63 – 00:25:17.85
trong khi ngủ, chúng ta sẽ tiếp tục phân tích Nghe có vẻ hay đấy
00:25:17.85 – 00:25:21.79
Cái mê cung cô vừa thiết kế là những gì sẽ nảy sinh kế tiếp khi những tư tưởng khác xuất hiện
00:25:21.79 – 00:25:25.9
Cũng như đôi khi chúng ta hay nghĩ về những gì đó lạ lùng trong đầu
00:25:25.9 – 00:25:28.17
Tôi vẫn đang khám phá
00:25:28.17 – 00:25:30.17
Và nó không tồn tại ở một hình dáng, đúng chứ
00:25:30.47 – 00:25:34.84
Và trong những giấc mơ, việc mình làm sẽ tiếp diễn nó
00:25:34.84 – 00:25:42.94
là thiết kế một thế giới lặp lại mà khi ta đặt chân vào sẽ không thấy được cái sắp diễn ra là gì
00:25:43 – 00:25:45.98
và phải có một lằn ranh đặc biệt để chúng ta phân biệt sự biến đổi
00:25:45.98 – 00:25:49.72
Làm cách nào? Kỹ thuật này phải tập luyện và điều khiển bởi não bộ
00:25:49.72 – 00:25:51.72
Cô tạo nên các vật thể trong thế giới của giấc mơ
00:25:52.07 – 00:25:54.69
Và đồng thời cũng tham gia vào giấc mơ đó
00:25:54.69 – 00:25:57.23
Và phải cảm nhận bằng chính suy nghĩ của mình
00:25:57.23 – 00:26:02.6
Thế có yêu cầu chi tiết như thế giới thật không?
00:26:02.6 – 00:26:06.37
Giấc mơ xuất phát từ những gì trong thế giới thật
00:26:06.37 – 00:26:10.41
chỉ khác nhau là cách nó thể hiện không thật
00:26:11.1 – 00:26:14.15
Tôi hỏi cô một câu nhé, hình như là cô chưa hề thật sự..
00:26:14.15 – 00:26:17.59
nhớ khúc bắt đầu của giấc mơ là từ lúc nào
00:26:17.59 – 00:26:19.62
cũng như là chuyện gì đang xảy ra lúc đó
00:26:19.62 – 00:26:22.66
Tôi đoán là không? Thế làm cách nào chúng ta can thiệp vào nó?
00:26:22.66 – 00:26:24.85
Thì chúng ta mới tới từ..
00:26:25.13 – 00:26:28.41
Suy nghĩ đi Ariadne, làm cách nào chúng ta ở đây
00:26:28.99 – 00:26:30.83
Cô đang ở đâu nào?
00:26:34.23 – 00:26:40.72
Chúng ta đang mơ sao? Hãy nhìn xung quanh, ngay lúc này đây cô sẽ thấy gì
00:26:40.72 – 00:26:42.72
Và chuyện gì sắp xảy ra
00:27:18.46 – 00:27:21.39
Đây chỉ là một giấc mơ
00:27:21.66 – 00:27:26.82
giấc mơ đó sẽ không có thật nếu chúng ta không can thiệp vào, cô hiểu chứ
00:27:26.82 – 00:27:30.92
Cảm giác là thật, giấc mơ vừa có là được tạo ra bởi hệ thống can thiệp giấc mơ
00:27:30.92 – 00:27:34.86
tất cả các diễn biến từ đầu tới cuối, sau đó là đánh thức dậy
00:27:35.41 – 00:27:39.91
Làm thế nào mọi chuyện lại diễn ra như ta muốn? Đó là cách thiết kế giấc mơ
00:27:41 – 00:27:43.23
Chúng ta chỉ mới trong mơ 5 phút
00:27:43.23 – 00:27:45.14
5 phút sao?
00:27:45.45 – 00:27:48.74
Chúng ta nói chuyện trong đó cả giờ đồng hồ
00:27:48.74 – 00:27:52.14
Giấc mơ tạo ra có diễn biến nhanh hơn bên ngoài
00:27:52.14 – 00:27:57.02
bên cạnh đó, thời gian trong mơ sẽ chậm hơn 5 phút ngoài đời bằng 1 giờ trong giấc mơ
00:27:57.72 – 00:28:01.16
Tìm xem cách để thức dậy trong 5 phút
00:28:06.67 – 00:28:09.68
Không phải cái gì cũng là thật đâu, Ariadne
00:28:09.68 – 00:28:12.1
từ cửa hàng đến quán cafe, mọi thứ đều được tạo ra
00:28:12.1 – 00:28:15.89
Thế những người này là ai Là những vật thể trong tôi
00:28:16.55 – 00:28:20.31
phải nhớ là cô đang trong mơ, còn tôi là vật thể chính
00:28:20.31 – 00:28:21.87
Tư tưởng của tôi chi phối tất cả
00:28:21.87 – 00:28:26.95
Cô có thể thử nói chuyện với họ, họ có thể cung cấp những thông tin mà cô hỏi
00:28:26.95 – 00:28:28.16
Tôi chưa muốn thử ngay
00:28:28.43 – 00:28:31.17
Tôi đã tạo ra vài thứ thuộc về an ninh như là
00:28:31.17 – 00:28:36.83
ngân hàng hay nhà tù này nọ, những thứ mà các chi tiết khác trong giấc mơ có thể tương tác
00:28:36.83 – 00:28:39.72
Cô hiểu rồi chứ? anh có thể đợi tôi tìm cách cảm nhận chứ?
00:28:40.66 – 00:28:42.11
Tôi đoán là tôi hiểu
00:28:42.11 – 00:28:45.08
những chi tiết trong giấc mơ lấy từ đời thường
00:28:45.08 – 00:28:47.38
nó mang lại cảm giác như thật
00:28:47.38 – 00:28:51.53
những người đi bộ này cũng là những cái mà chúng ta tương tác hằng ngày
00:29:33.41 – 00:29:34.81
Có gì đó thay đổi rồi
00:29:35.44 – 00:29:37.2
Thiết kế ra à?
00:30:00.87 – 00:30:05.29
Sao mọi người lại nhìn tôi thế Bởi vì tôi đã thay đổi tư duy
00:30:05.29 – 00:30:10.17
khi mà có ai đó thiết kế lại thế giới, mọi thứ sẽ biến chuyển sang hình dạng khác
00:30:10.17 – 00:30:12.17
Biến chuyển?
00:30:12.17 – 00:30:14.17
Thường thì giấc mơ nào cũng thế
00:30:14.17 – 00:30:18.77
Các vật thể sẽ chống lại sự thay đổi Đó là lí do họ chuyển qua nhìn tôi à?
00:30:18.77 – 00:30:22.21
Không, nó vẫn tiếp diễn đấy
00:30:26.52 – 00:30:30.04
Nhưng đừng có thay đổi liên tục như thế
00:30:34.43 – 00:30:37.09
Tôi đang thử cách tiếp xúc, không có gì cả
00:30:37.09 – 00:30:39.9
Những chi tiết này là những gì tôi có thể điều khiển
00:31:33.16 – 00:31:34.68
Cô đang đi đâu thế
00:31:46.36 – 00:31:48.08
Tôi biết cây cầu này
00:31:48.51 – 00:31:50.15
Nơi này là thật đúng không?
00:31:50.15 – 00:31:52.57
Đúng rồi, ngày nào tôi cũng đi đường này tới trường
00:31:52.57 – 00:31:56.25
Không nên tạo ra các chi tiết thật, trong này chỉ được tạo các chi tiết mới
00:31:56.25 – 00:31:58.01
Hình như anh đang lạc đề rồi thì phải
00:31:58.01 – 00:32:02.42
chỉ dùng những chi tiết của nó như là con đường hay là hàng cột thôi, Ariadne
00:32:02.42 – 00:32:03.23
Tại sao không?
00:32:03.23 – 00:32:08.5
Bởi vì nếu cô dùng chi tiết thật vào giấc mơ cô sẽ không nhận diện được đâu là thật đâu là mơ
00:32:08.5 – 00:32:09.67
Có gì quan trọng đâu?
00:32:10.12 – 00:32:12.34
Hey, điều này không giỡn được đâu
00:32:12.34 – 00:32:14.8
Nhưng đây là việc kiến tạo giấc mơ cơ mà
00:32:14.8 – 00:32:18.17
Hey, tránh xa tôi ra Bỏ cô ấy ra
00:32:18.17 – 00:32:21.84
Bỏ tôi ra!
00:32:21.84 – 00:32:24.25
Đánh thức tôi đi!
00:32:29.07 – 00:32:31.33
Hey, hey, nhìn tôi này
00:32:31.33 – 00:32:33.29
Cô ổn rồi, ổn rồi
00:32:33.29 – 00:32:36.65
Tại sao? Tại sao họ lại nổi điên lên
00:32:37.27 – 00:32:41.06
Phải chờ hết thời gian, hoặc là chết trong đó
00:32:41.06 – 00:32:43.09
Cô muốn trổ tài à? Cái gì?
00:32:43.09 – 00:32:47.44
Đó là đặc điểm mà.. Cái đó chính là ý thức của anh cơ mà, Cobb
00:32:47.44 – 00:32:49.44
Cô ấy là vật thể thật!
00:32:49.44 – 00:32:52.38
Tôi nghĩ là cô đã hiểu lầm Cobb Anh ta hành động lạ quá
00:32:52.63 – 00:32:53.88
Tôi đã nói với anh ấy
00:32:54.23 – 00:32:57.01
Chúng ta cần những vật thể nhỏ để kiểm tra
00:32:57.01 – 00:33:02.15
cái mà chúng ta có có chính xác hay không
00:33:02.43 – 00:33:05.28
Đây chỉ là...một hột xí ngầu
00:33:06.81 – 00:33:13.06
ý tôi muốn nói là phải dùng mắt cùng với sức mạnh của tiềm thức để cảm nhận những biến chuyển đặc biệt
00:33:13.57 – 00:33:18.02
Cô phải đặt ra cho mình những qui định, và ghi nhớ nó để định dạng các giấc mơ
00:33:21.65 – 00:33:26.69
Tôi không rõ là nếu anh có thể thấy chuyện gì đang diễn ra
00:33:26.69 – 00:33:30.21
và sự tương tác thật trong đó
00:33:30.21 – 00:33:34.04
và tôi không chỉ phát huy suy nghĩ đơn giản như thế
00:33:39.82 – 00:33:41.27
Thật đáng quan ngại
00:33:41.27 – 00:33:44.08
Chưa bao giờ thấy ai nắm bắt nhanh như thế
00:33:44.08 – 00:33:48.07
Chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu cô ta không quay lại
00:33:49 – 00:33:51.78
Cái cách cô ta kiến tạo các căn nhà thật đáng kinh ngạc
00:33:51.78 – 00:33:55.26
Thế anh sẽ làm gì? Phải đi tìm thêm
00:33:55.26 – 00:33:57.87
Một vật thể chính, để hỗ trợ anh à?
00:33:57.87 – 00:33:59.59
Không thật sự cần thiết
00:33:59.59 – 00:34:02.76
Kế hoạch cần một tay trộm dữ Hơn thế nữa
00:34:03.77 – 00:34:05.53
Chúng ta cần một kẻ giả mạo
00:34:13.46 – 00:34:16.51
Thế hôm nay anh định tiêu khiển ở đây à
00:34:16.86 – 00:34:17.8
Anh không biết thế nào là tự do đâu
00:34:18.74 – 00:34:20.22
Thế anh thích thú điều gì?
00:35:19.34 – 00:35:22.62
Anh thật chẳng ra gì Thế anh có ý tưởng gì lần này nữa đây
00:35:22.62 – 00:35:27
Chúng ta cần một kế hoạch để khiến cho Fisher có thể lật đổ để chế của cha hắn ta
00:35:27 – 00:35:33.05
Riêng điều này thì tôi không chắc là mình có thể làm được nếu không có đủ lực
00:35:33.84 – 00:35:36.61
Nếu không có thể dính vào như vụ năm ngoái của anh
00:35:36.61 – 00:35:40.63
Những điều chúng ta có thể làm hoàn toàn rất cơ bản Ý anh là phần nào?
00:35:41.18 – 00:35:43.13
Phần đo lường hiểm họa
00:35:45.56 – 00:35:47.39
Có kế hoạch gì chưa? chưa, vẫn chưa
00:35:47.39 – 00:35:49.62
Được rồi, ở đây có một gã
00:35:49.93 – 00:35:51.57
Có lẽ anh nên..
00:35:52.28 – 00:35:54.58
Anh ta đang tổng hợp các chi tiết
00:35:54.58 – 00:35:57.59
Anh ta nghĩ gì về tôi? Đó là tùy vào cách dấu đuôi của anh
00:35:58.1 – 00:35:59.35
Trong tiềm thức của tôi
00:35:59.35 – 00:36:04.08
Tốt hơn là không gặp lại, bọn chúng chỉ muốn bắt tôi không cần biết sống hay chết
00:36:04.31 – 00:36:05.53
Bọn chúng luôn tìm dấu tích của anh
00:36:05.83 – 00:36:08.92
Nửa tiếng nãy giờ có vẻ như tôi đang nghe anh kể chuyện
00:36:08.92 – 00:36:10.41
Thì sao?
00:36:10.41 – 00:36:12.41
Nghe có vẻ như là lần nói chuyện cuối cùng
00:36:16.62 – 00:36:18.73
Fready, Fready phải anh không?
00:36:18.73 – 00:36:20.73
Ôi lạy chúa anh..
00:36:23.81 – 00:36:25.13
Nhầm người rồi
00:36:25.45 – 00:36:26.58
Mày không ngã dễ thế chứ
00:38:18.56 – 00:38:20.74
Còn chỗ nè vào đi
00:38:22.03 – 00:38:25.94
Ông làm gì ở đây thế? Tôi cần phải bảo vệ cho sự đầu tư của mình
00:38:28.48 – 00:38:32.62
Thế ra đây là ý tưởng mới của anh à Câu chuyện thì khác nhau đấy
00:38:40.9 – 00:38:43.01
Cobb nói cô sẽ quay lại
00:38:43.83 – 00:38:45.75
Tôi đã rất không muốn quay lại nhưng..
00:38:45.75 – 00:38:48.99
Có vẻ như cô chưa hoàn toàn.. Chỉ là..
00:38:50.59 – 00:38:55.09
Sự liên tưởng thế giờ chúng ta xem sơ qua về cách vận hành nhé
00:38:55.09 – 00:38:59.19
Có một vài mẹo dùng trong giấc mơ
00:39:00.79 – 00:39:02.63
Mẹo gì?
00:39:02.63 – 00:39:06.1
Trong giấc mơ, những gì mình thấy hoàn toàn không thể liên lạc với nhau
00:39:06.1 – 00:39:08.33
Không phải những cái mình tạo ra có mối quan hệ mật thiết với nhau
00:39:08.33 – 00:39:10.32
Có hàng trăm cách
00:39:10.32 – 00:39:13.14
Quan trọng nhất là phải tập trung
00:39:21.22 – 00:39:22.2
Mấu chốt là đây
00:39:22.67 – 00:39:26.97
Với cái nhìn cặn kẽ, cô sẽ tìm ra cách để lái vấn đề trong các giấc mơ
00:39:27.36 – 00:39:29.23
Thế làm cách nào để nhận dạng nó?
00:39:29.43 – 00:39:32.83
Chúng ta phải nhận dạng được cả khối cấu trúc của cả thành phố, không riêng gì tòa nhà này
00:39:32.83 – 00:39:34.9
Và phần rắc rối nhất chính là
00:39:34.9 – 00:39:39.2
Chúng ta phải giữ vững để không bị khai thác Rắc rối vậy
00:39:39.2 – 00:39:42.09
Mà chúng ta không còn ai để tin tưởng sao?
00:39:42.09 – 00:39:43.14
Chính xác
00:39:44.12 – 00:39:46.46
Thế nếu có gì thay đổi thì sao?
00:39:46.46 – 00:39:47.68
Thì lạ chứ sao, đừng giả khờ
00:39:47.68 – 00:39:53.15
Hầu như ai cũng có những thay đổi trong đầu Liệu tôi có thể làm giống Cobb chứ?
00:39:54.98 – 00:39:57.48
Nếu ai nghĩ họ có thể làm được thì họ sai rồi
00:39:57.48 – 00:40:00.33
Anh ấy cũng nghĩ rằng trong này là an toàn Tại sao?
00:40:00.33 – 00:40:01.98
Anh ta đã phạm sai lầm
00:40:01.98 – 00:40:04.91
nhưng lại không hề nhỏ bé ngoại trừ cái gì?
00:40:04.91 – 00:40:08.34
Không, ý tôi không phải thế Thế lúc đó anh ấy bị kẹt trong này à?
00:40:09.98 – 00:40:11.66
Không, có người chết
00:40:13.46 – 00:40:16.04
Cô ấy cũng vào đây như cô
00:40:20.03 – 00:40:21.98
Thế cô ấy có hành động giống tôi không?
00:40:21.98 – 00:40:23.5
Y như cô
00:40:27.49 – 00:40:29.05
Nơi này chúng ta an toàn
00:40:30.07 – 00:40:32.25
Có ngưởi báo tôi là có việc mới
00:40:32.72 – 00:40:34.79
Và anh sẽ tham gia với chúng tôi
00:40:34.79 – 00:40:37.53
Thật ra tôi biết cảm giác của anh, Cobb à
00:40:37.8 – 00:40:41.12
Chúng tôi cần anh giúp
00:40:41.12 – 00:40:45.38
Thế anh cần tôi làm gì? Làm cho người ta ngủ à? Mơ là Mơ
00:40:45.38 – 00:40:46.91
Chỉ có 2 mối tương quan
00:40:49.25 – 00:40:52.48
3 vẫn được đấy Không thể nào
00:40:52.48 – 00:40:56.65
Giấc mơ mà anh mơ bản thân nó luôn ổn định Điều đó hoàn toàn có thể
00:40:56.99 – 00:41:01.4
Và chúng tôi làm được Phải cần một liều an thần cực mạnh đấy
00:41:02.77 – 00:41:04.21
Nhóm có mấy người?
00:41:04.25 – 00:41:05.42
413
00:41:05.45 – 00:41:06.69
6 đấy
00:41:07.89 – 00:41:10.19
Điều tôi cần là các anh nắm rõ vấn đề
00:41:10.19 – 00:41:12.19
và khi nào các anh sẵn sàng
00:41:12.19 – 00:41:15.54
Điều đó còn tùy thuộc vào từng cá nhân
00:41:15.54 – 00:41:17.62
Lần này thì đầy đủ rồi
00:41:18.67 – 00:41:21.13
Tôi nghĩ đây là vụ hay đấy
00:41:21.13 – 00:41:24.14
Giờ mình vào đó chứ? tôi sẽ theo
00:41:24.14 – 00:41:26.05
Tôi sẽ dẫn các anh đi ngay
00:41:28.91 – 00:41:30.98
Tôi chắc rằng anh rất muốn xem đấy
00:41:33.05 – 00:41:35.47
Tùy anh thôi
00:41:45.78 – 00:41:48.03
Tôi có thể giúp gì được cho các anh?
00:41:48.03 – 00:41:50.03
Tôi đến hằng ngày để nghiên cứu những giấc mơ
00:41:52.54 – 00:41:53.72
Các anh thấy chứ?
00:41:53.72 – 00:41:55.2
Rất ổn định
00:42:00.67 – 00:42:04.77
Họ nằm đây để mơ gì?
00:42:05.16 – 00:42:07.94
Thì mơ thôi, mơ gì cũng mơ
00:42:08.29 – 00:42:13.21
Họ đến hằng ngày thật lạ lùng
00:42:15.28 – 00:42:17.67
Đến để mơ khi mà không thể mơ
00:42:17.67 – 00:42:20.21
Anh đang nghĩ gì thế Cobb?
00:42:20.21 – 00:42:22.08
Họ đến đây mỗi ngày à?
00:42:22.08 – 00:42:23.18
Không
00:42:25.48 – 00:42:27.98
Họ đến khi mọi người đã ngủ
00:42:28.84 – 00:42:32.2
Để kết nối những giấc mơ
00:42:33.02 – 00:42:36.15
Thế anh tưởng tôi không biết à
00:42:37.79 – 00:42:39.62
Tôi có thể làm được
00:42:50.13 – 00:42:52.67
Anh sẽ không bao giờ rời xa em
00:42:54.82 – 00:42:57.91
Anh biết cái anh không nên làm..
00:43:01.89 – 00:43:03.14
Sao rồi?
00:43:18.23 – 00:43:21.08
Anh ổn chứ, Cobb?
00:43:22.09 – 00:43:23.03
00:43:23.77 – 00:43:25.73
Tôi ổn
00:43:34.24 – 00:43:35.57
Robert Fischer
00:43:35.57 – 00:43:38.35
Đó là những thông tin mà chúng ta cần phải nắm
00:43:38.35 – 00:43:41.63
Hầu hết mọi vấn đề phải bắt nguồn từ gã Fischer này, biến gã thành một đứa con hư
00:43:42.14 – 00:43:43.7
Bên cạnh đó thì
00:43:43.7 – 00:43:46.63
Vụ này thật không dễ đâu, cho dù có cả đội
00:43:46.63 – 00:43:51.86
Nếu anh muốn tôi làm theo ý anh, anh phải thảo ra trước suy nghĩ của anh
00:43:52.37 – 00:43:58.12
Kịch bản của kế hoạch này là việc phát triển các ý tưởng nhằm tìm ra cách để thay đổi suy nghĩ của anh ta
00:43:58.12 – 00:44:00.34
và mấu chốt là thay đổi hẳn tư tưởng của anh ta
00:44:00.34 – 00:44:02.61
và việc đó tùy thuộc vào anh muốn nó như thế nào
00:44:02.61 – 00:44:07.02
Tập đoàn của cha hắn là tập đoàn lớn mạnh nhất làm ảnh hưởng tới tôi
00:44:07.02 – 00:44:08.94
Chúng ta không thể thua trong cuộc đua tranh này
00:44:09.33 – 00:44:12.88
Cha con hắn chi phối cả một phần thế giới
00:44:12.88 – 00:44:15.89
Và thật sự là nó đang dần độc tôn trên thị trường
00:44:16.79 – 00:44:20.23
Vấn đề ở đây là phải làm thay đổi suy nghĩ của hắn
00:44:20.23 – 00:44:25.23
Mấu chốt ở đây là sự quan trọng của Fischer đối với quyền lực của cha hắn ra sao
00:44:25.23 – 00:44:28.36
Maurice Fischer là một gã rất khó đoán, nên tôi nghĩ là khá rắc rối
00:44:28.36 – 00:44:33.16
Vậy là tình huống này coi như tạm bỏ qua còn gã này có thông tin gì không?
00:44:33.16 – 00:44:36.76
À, hắn ta là bố nuôi của Fischer
00:44:36.76 – 00:44:40
Hắn ta rất cáo già, việc thâm nhập vào hắn rất có thể là điều không thể
00:44:40 – 00:44:41.91
nếu chúng ta không tìm được cách kết nối đúng nhất
00:44:41.91 – 00:44:46.25
Việc đó là việc mà tôi phải làm nhằm tạo ra các mối quan hệ với định dạng khác nhau
00:44:47.58 – 00:44:49.65
Ở đây chúng ta có những thông tin về cổ phần không cân bằng lắm
00:44:49.65 – 00:44:51.41
càng làm cho tình hình thêm đi xuống
00:44:51.41 – 00:44:55.43
Các qui định mà Maurice đưa ra quá ngặt nghèo đến nỗi không thể chạm vào để sửa đổi
00:44:57.82 – 00:45:02.62
thế thì, chúng ta có thể xem xét dựa trên các biểu đồ báo cáo của Maurice
00:45:03.32 – 00:45:06.76
Điều này có lẽ không cần thiết Không, cứ làm theo như ta nói
00:45:28.17 – 00:45:29.62
Sao rồi?
00:45:30.56 – 00:45:35.52
tôi không muốn làm phiền, nhưng mà anh đã làm phiền tôi rồi đấy, Browning
00:45:35.52 – 00:45:40.21
Browning à, nói với nó là tôi, tôi...
00:45:56.77 – 00:45:59.59
Đó là kỉ niệm đẹp đấy
00:45:59.59 – 00:46:01.97
Tôi tin rằng ông ấy sẽ khá hơn
00:46:02.48 – 00:46:04.78
Ông ấy thật ra vẫn còn nhớ đến nó
00:46:04.78 – 00:46:06.58
Robert
00:46:08.92 – 00:46:15.29
Chúng ta cần phải nói chuyện vế vấn đề đó Ta biết ta đang làm gì, và đó là cách ta làm
00:46:18.73 – 00:46:20.68
Phân tích tình hình thật chính xác
00:46:20.68 – 00:46:24.67
Kẻ thứ 2 có quyền lực sau Maurice là Browning
00:46:25.14 – 00:46:28.22
Và tôi nghĩ là tôi cần thêm thông tin của gã này
00:46:28.22 – 00:46:32.64
Việc này ảnh hưởng tới Fischer ở góc độ nào đó
00:46:32.64 – 00:46:36.27
Điều đầu tiên khi vào giấc mơ là định dạng Browning
00:46:36.27 – 00:46:40.18
và tạo ra các mối giao tiếp tương tự hắn
00:46:40.18 – 00:46:45.84
việc đưa Browning vào như là một chi tiết là điều tối quan trọng, chúng ta không thể quên
00:46:45.84 – 00:46:48.03
Nghĩa là anh đã có ý định rồi phải không?
00:46:48.03 – 00:46:49.17
Dĩ nhiên phải là thế
00:46:49.44 – 00:46:53.39
Để làm vụ này không thể nào chỉ định dạng một vài đối tượng bên ngoài
00:46:53.39 – 00:46:55.26
Tôi rất là ấn tượng đấy
00:46:55.73 – 00:46:59.71
Tâm thức chúng ta khác nhau, tôi thì không thể nào giống anh được
00:47:21.32 – 00:47:26.56
Anh chuẩn bị hành động à?
00:47:27.65 – 00:47:28.59
ở đây thôi
00:47:28.78 – 00:47:31.4
À, tôi vừa tìm ra được " cầu chì " cho mình
00:47:31.4 – 00:47:33.35
Lại đây, tôi muốn xem qua
00:47:35.07 – 00:47:36.56
Cô học cách làm ở đâu thế
00:47:36.56 – 00:47:40.11
Tôi tự tìm các giải pháp để đánh thức mình
00:47:40.5 – 00:47:42.89
có giống của anh không? Không, chưa rõ nữa
00:47:43.32 – 00:47:45.93
thật ra nó khác của tôi nhiều lắm
00:47:45.93 – 00:47:49.72
Đây là chìa khóa của tôi, tôi chưa cho cô xem
00:47:50.04 – 00:47:52.97
Nó cứ quay mãi thế này
00:47:54.3 – 00:47:56.64
Và nó tùy thuộc vào độ dài của kế hoạch
00:47:58.12 – 00:47:59.61
Thế cô nghĩ làm cách nào để nó hòa hợp với nhau?
00:48:00.2 – 00:48:05.7
Mức độ của giấc mơ cấp 1 tùy thuộc vào các thi tiết mà đối tượng tao ra trong tiềm thức
00:48:05.7 – 00:48:10.43
Và nếu chúng ta muốn điều khiển nó, chúng ta phải tạo ra cái gì đó..
00:48:11.17 – 00:48:18.25
Thật ra tôi muốn hỏi thêm về các lớp cấp bậc này Không, đừng suy nghĩ quá nhiều về các lớp được tạo ra
00:48:19.07 – 00:48:24.73
Tại sao thế? Vì các đối tượng luôn thay đổi ý nghĩ của họ, liên tục
00:48:26.18 – 00:48:30.71
Nghĩa là trong trường hợp đó, anh phải tùy cơ ứng biến
00:48:31.84 – 00:48:35.79
Đúng anh có thể tạo ra cái họ không thể tạo ra trong tiềm thức
00:48:35.79 – 00:48:37.12
Thì ra đó là cái vợ anh gặp phải
00:48:37.12 – 00:48:39.42
Cô ấy bị rơi vào trạng thái hoang mang
00:48:39.42 – 00:48:41.68
Cobb, Athur có biết về vấn đề này? Không
00:48:41.68 – 00:48:46.59
Nếu thế sao anh không trình bày cho mọi người? Tất cả đều biết cách tránh các tình huống xấu
00:48:47.82 – 00:48:51.14
Tôi muốn được về nhà, đó là những gì luôn nhen nhóm trong tôi
00:48:51.96 – 00:48:53.68
Tại sao anh không thể về nhà?
00:48:57 – 00:48:59.19
Vì tôi phạm tội giết người
00:49:02.2 – 00:49:03.65
Cám ơn cô nhé
00:49:04.15 – 00:49:06.89
Không có gì Tôi sẽ nhờ cô khi cần thiết
00:49:07.28 – 00:49:14.78
Giờ thì chia vấn đề ra nào, mấu chốt cuối cùng là việc đưa ý nghĩ của chúng ta xâm nhập vào tiềm thức hắn
00:49:14.78 – 00:49:18.61
Giờ phải làm sao đó để dịnh dạng vị trí tiềm thức của Robert, từ đó chúng ta sẽ xâm nhập
00:49:18.61 – 00:49:20.45
Và các hành động đó phải được định dạng bởi xúc cảm
00:49:20.45 – 00:49:24.74
Chúng ta phải nắm được khuôn mẫu xúc cảm của anh ta
00:49:24.74 – 00:49:29.19
Thế anh làm cách nào để chuyển ý tưởng kinh doanh vào việc thay đổi xúc cảm, có vẻ khó nhỉ
00:49:29.19 – 00:49:32.87
Dựa vào mối quan hệ đang diễn ra ngày càng xấu giữa cha con hắn
00:49:32.87 – 00:49:37.87
Okay chúng ta có được mục tiêu là dùng hắn để ngăn chặn việc bành trướng độc tôn thôi
00:49:37.87 – 00:49:39.87
Giờ thì chính xác là chúng ta sẽ tấn công vào xúc cảm
00:49:39.87 – 00:49:41.87
bằng nhiều cách định dạng khác nhau
00:49:41.87 – 00:49:43.87
và đón chờ các phản ứng của đối tượng
00:49:43.87 – 00:49:44.81
Đó là tiềm thức
00:49:45.63 – 00:49:49.01
Chúng ta phải dựa vào tiềm thức để xem xét phản ứng của đối tượng
00:49:49.01 – 00:49:51.63
Tôi chỉ muốn thử xem là..uhmmm
00:49:51.63 – 00:49:56.43
ngoại lệ có thể là cách định dạng xúc cảm của người bố tôi cần phải tạo ra một chi tiết mà không ai nhận dạng ra
00:49:56.65 – 00:49:58.5
Rất đáng ngạc nhiên đấy Rất tốt
00:49:59.54 – 00:50:01.61
Chúng ta cần anh tạo ra nhiều nhân dạng khác nhau
00:50:01.61 – 00:50:03.19
Cám ơn các anh đã lắng nghe tôi
00:50:03.19 – 00:50:05.99
Xin thứ lỗi cho tôi trước nếu có bất kì một chi tiết nào đặc biệt biến chuyển nhé
00:50:06.2 – 00:50:07.66
Bất cứ một biến chuyển đặc biệt nào
00:50:07.66 – 00:50:13.51
Các ngoại lệ mà chúng ta quan ngại nằm trong tiềm thức Của đối tượng, nên chúng ta phải đề phong các biến chuyển đó
00:50:14.91 – 00:50:16.06
Chúng ta nên thống nhất lại
00:50:16.06 – 00:50:18.34
Để tránh việc mỗi cá nhân bị lạc hướng
00:50:18.34 – 00:50:21.63
Có thể nói như thế này, tôi sẽ là một cá nhân định dạng của fischer, và tôi không làm theo lời của cha
00:50:21.63 – 00:50:23.88
Và ở trong cấp bậc kế tiếp, tôi sẽ giải tỏa nó ra
00:50:23.88 – 00:50:26.41
và tiếp đến là tôi sẽ tạo ra các định dạng khác hỗ trợ cho vật thể ban đầu
00:50:26.41 – 00:50:29.66
và từ đó sẽ tạo nên một sự ảnh hưởng cộng hưởng ngày càng lớn hơn
00:50:29.66 – 00:50:32.28
Và người cha sẽ không nhận ra được nhân dạng đó? Chính xác là như thế
00:50:32.98 – 00:50:36.12
3 lớp kiến tạo trong giấc mơ đã chạy rồi anh cần phải đi vào giấc mơ thôi
00:50:36.12 – 00:50:38.73
Nó mạnh như thế nào?
00:50:38.73 – 00:50:40.07
Nó chỉ như giấc ngủ bình thường thôi
00:50:40.07 – 00:50:46.07
Nó giống như là anh chui vào 3 giấc mơ vậy, vì đây là hệ thống hôn mê dài lâu ngay cả chết cũng không dậy được
00:50:57.08 – 00:50:58.42
Sao thế?
00:50:59.27 – 00:51:03.63
1 bộ 3 tầng giấc mơ rất có thể lắm.
00:51:03.63 – 00:51:05.82
Thực sự thì ta có thể thử.
00:51:05.82 – 00:51:08.07
Vậy cần thêm thời gian ở mỗi tầng.
00:51:08.07 – 00:51:10.96
Cứ mỗi tầng thời gian lại nhân 20 lần.
00:51:10.96 – 00:51:13.48
Giấc mơ trong giấc mơ.
00:51:13.48 – 00:51:16.71
Giấc mơ sâu hơn sẽ có nhiều thời gian hơn.
00:51:16.71 – 00:51:20.12
Nói rõ hơn đi. 10 tiêng thì sao?
00:51:20.12 – 00:51:22.71
Giấc mơ đầu ta sẽ có 1 tuần.
00:51:22.71 – 00:51:25.63
Tiếp theo sẽ được 6 tháng.
00:51:25.63 – 00:51:28
-Cuối cùng sẽ được... -10 năm.
00:51:30.59 – 00:51:33.05
Ai sẽ chịu ở trong mơ 10 năm chứ?
00:51:33.45 – 00:51:34.54
Chỉ là mơ thôi.
00:51:34.54 – 00:51:37.62
Chỉ gieo ý tưởng xong rồi ra thôi.
00:51:37.62 – 00:51:40.69
Có thể đơn giản bằng cách cho 1 phát đạn vào đâu mà.
00:51:40.69 – 00:51:43.49
-Cú bật. -Là gì?
00:51:43.49 – 00:51:45.8
Giống thế này.
00:51:48.57 – 00:51:51.28
Dạng như 1 cú xóc chúng ta tự tao ra
00:51:51.28 – 00:51:53.2
để rời khỏi giấc mơ.
00:51:53.2 – 00:51:55.66
Làm thế nào biết cú bật sắp xảy ra?
00:51:55.66 – 00:51:59.04
Tôi đã nghĩ ra cách dùng đến âm thanh
00:51:59.04 – 00:52:01.96
thì dù giấc ngủ sâu đến đâu
00:52:01.96 – 00:52:03.65
vẫn có thể yên tâm.
00:52:04.35 – 00:52:05.98
Như vậy đấy.
00:52:07.23 – 00:52:11.61
Muốn thức dậy ở thế giới thật cú bật phải xảy ra ở cả 3 tầng.
00:52:12.09 – 00:52:14.77
Dùng đến âm nhạc để báo hiệu đi.
00:52:23.63 – 00:52:27.25
Không có lịch hẹn phẫu thuật hay hẹn nha sĩ gì hết.
00:52:27.25 – 00:52:29.26
Không gì hết sao?
00:52:29.26 – 00:52:32.45
Không có gì hết.
00:52:32.45 – 00:52:34.45
Ít ra ta cũng đủ thời gian.
00:52:34.45 – 00:52:36.45
Chuyến bay đến Los Angeles.
00:52:37.29 – 00:52:40.97
Chúng ta sẽ đi cùng chuyến bay đó.
00:52:41.52 – 00:52:43.68
Tôi tưởng là máy bay tư.
00:52:44.47 – 00:52:47.52
Đây là cơ hội tốt nhất để tiến hành kế hoạch.
00:52:47.52 – 00:52:49.52
Cái gì vậy?
00:52:49.52 – 00:52:52.09
Có hàng tá phi công và tiếp viên.
00:52:52.09 – 00:52:57.04
Chưa kể hành khách ở các khoang nữa.
00:52:57.04 – 00:52:58.54
Tôi bao cả máy bay rồi.
00:52:58.54 – 00:53:00.22
Tôi sẽ không tỉnh dậy
00:53:02 – 00:53:04.15
Gặp lại các anh sau
00:53:05.43 – 00:53:07.8
Chúng ta là những hành khách duy nhất rồi.
00:53:08.8 – 00:53:10.38
Nhanh lên nào.
00:53:10.4 – 00:53:12.33
Phải hành động thật hoàn hảo
00:54:03.72 – 00:54:05.6
Anh ấy biết mình phải làm gì.
00:54:08.72 – 00:54:11.63
Anh có nhớ khi anh cầu hôn em?
00:54:13.15 – 00:54:15.32
Dĩ nhiên anh nhớ.
00:54:16.35 – 00:54:18.58
Anh nói cứ như trong mơ vậy.
00:54:21.52 – 00:54:24.26
Cùng sống đến răng long đầu bạc.
00:54:25.69 – 00:54:27.43
Ta có thể chứ.
00:54:34.38 – 00:54:35.8
Cô không nên ở đây.
00:54:40.43 – 00:54:43.75
Lẽ ra anh nên nói mọi người biết việc này.
00:54:43.75 – 00:54:48.63
-Không liên quan đến cô. -Tôi đang trong cùng giấc mơ với anh.
00:54:48.63 – 00:54:50.03
Tôi biết.
00:54:50.98 – 00:54:52.32
Đây là giấc mơ của tôi.
00:55:04 – 00:55:06.15
Các con xây gì thế?
00:55:06.52 – 00:55:08.86
Đây là điều duy nhất tôi có thể làm.
00:55:11 – 00:55:12.83
Anh làm thế nào tạo nên những giấc mơ?
00:55:14.29 – 00:55:16.15
Những giấc mơ của tôi luôn đan xen với nhau.
00:55:30.8 – 00:55:32.63
Chỉ là mơ thôi.
00:55:34 – 00:55:37.29
Là ký ức của anh. Tạo nên những giấc mơ.
00:55:37.29 – 00:55:39.29
Tôi biết.
00:55:39.29 – 00:55:41.29
Đây không phải là đời thực.
00:55:41.29 – 00:55:42.86
Anh có thể ra khỏi thế giới này.
00:55:43.58 – 00:55:45.66
Cô không hiểu được đâu.
00:55:45.66 – 00:55:48.83
Đó là những ký ức không thể thay đổi được.
00:55:50.72 – 00:55:53.06
Còn những tầng dưới nữa là gì?
00:55:53.29 – 00:55:56.92
Có 1 điều cô phải biết về tôi.
00:56:05.18 – 00:56:06.6
Đây là nhà anh?
00:56:07.38 – 00:56:09.09
Phải.
00:56:10.18 – 00:56:11.49
Chỗ này dẫn đến đâu?
00:56:12.4 – 00:56:14.06
Những ký ức khác.
00:56:19.03 – 00:56:23.52
Đó là con trai James của tôi. Đang đào bới gì đó, có thể là những con sâu.
00:56:25.18 – 00:56:26.46
Đó là Phillipa.
00:56:26.86 – 00:56:29.06
Con bé định la lên nhưng lại cười vui vẻ
00:56:29.06 – 00:56:31.72
khi nhìn thấy chúng.
00:56:32.49 – 00:56:35.23
Nụ cười của chúng thật đẹp.
00:56:36.09 – 00:56:37.66
Nhưng đã quá muộn rồi.
00:56:37.66 – 00:56:40.52
Bây giờ hoặc không bao giờ, Cobb.
00:56:44.72 – 00:56:46.92
Tôi đã hoảng loạn.
00:56:47.26 – 00:56:50.23
Tôi ân hận vì giây phút đó.
00:56:50.43 – 00:56:53.95
Tôi đã muốn thấy mặt chúng lần cuối cùng.
00:56:55.52 – 00:56:57.18
Thời gian trôi thật nhanh.
00:57:00.12 – 00:57:03.12
Tôi có thể làm bất cứ gì để thay đổi giây phút này.
00:57:04.23 – 00:57:06.55
Có thể lên tiếng gọi chúng.
00:57:07.52 – 00:57:09.2
Và trốn chạy.
00:57:11.49 – 00:57:14.63
Dù có về nhà tôi cũng không thể thấy mặt chúng nữa.
00:57:15.72 – 00:57:16.63
Thế giới thật.
00:57:58.72 – 00:58:00.43
Cô làm gì ở đây?
00:58:01.46 – 00:58:03.69
-Tôi là... -Tôi biết cô là ai.
00:58:03.69 – 00:58:05.2
Cô làm gì ở đây?
00:58:14.18 – 00:58:17.98
-Tôi chỉ đang cố hiểu được. -Sao cô hiểu được chứ?
00:58:19.52 – 00:58:22.09
Cô có biết thức dậy thế nào không?
00:58:23.09 – 00:58:26.06
Bị kẹt lại ở 1 nơi.
00:58:29.95 – 00:58:32.15
Tôi sẽ nói cho cô biết.
00:58:33 – 00:58:35.95
Cô đang đợi xe lửa.
00:58:36.72 – 00:58:39.86
Chuyến xe đưa cô đi thật xa.
00:58:41.63 – 00:58:44.55
Cô biết mình mong chuyến xe này đưa mình đi đâu.
00:58:45.46 – 00:58:47.66
Nhưng lại không biết chắc.
00:58:48 – 00:58:49.92
Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng.
00:58:50.72 – 00:58:54.23
Sao lại không quan trọng khi chuyến xe đó sẽ đưa cô...
00:58:54.23 – 00:58:55.92
Chúng ta sẽ ở bên nhau.
00:58:57.18 – 00:59:00.98
Sao anh dám đưa cô ta tới đây, Dom?
00:59:00.98 – 00:59:04
Tôi đã nói cô không được đến đây.
00:59:07.32 – 00:59:10.6
Đồ khốn nạn.
00:59:10.6 – 00:59:16.38
Anh đã nói chúng ta sẽ ở bên nhau.
00:59:16.38 – 00:59:17.85
Anh đã hứa.
00:59:36.86 – 00:59:41.66
Anh tưởng xây nên 1 nhà tù là giam cầm được điều đó sao?
00:59:42.75 – 00:59:45.86
Anh nghĩ thế là đủ cho cô ấy sao?
00:59:45.86 – 00:59:47.86
Tới giờ rồi.
00:59:48.38 – 00:59:51.06
Ông Fischer bố vừa mới mất.
00:59:51.06 – 00:59:52.86
Hôm thứ 5.
00:59:52.86 – 00:59:57.83
Công ty sẽ mở cuộc họp vào thứ 3.
00:59:58.46 – 01:00:00.58
Tôi sẽ không đi cùng anh.
01:00:01.75 – 01:00:05.49
Cả đội phải biết rõ anh đang đấu tranh với ai.
01:00:07.8 – 01:00:12.23
Không phải tôi, mà anh phải nói với Arthur
01:00:12.23 – 01:00:14.23
vấn đề của mình.
01:00:19.12 – 01:00:20.98
Đặt thêm 1 ghế nữa trên máy bay đi.
01:00:25.03 – 01:00:28.2
Tôi sẽ lên chuyến bay này và hoàn thành thỏa thuận của ta.
01:00:28.8 – 01:00:31.55
Tôi có thể sẽ bị tù chung thân.
01:00:32.55 – 01:00:34.32
Hoàn thành công việc trước đã.
01:00:34.86 – 01:00:37.38
Rồi tôi sẽ giúp anh việc đó.
01:00:37.38 – 01:00:40.63
Anh cũng đâu còn lựa chọn nào khác.
01:00:55.06 – 01:00:56.86
Thứ lỗi.
01:01:32.35 – 01:01:34.2
Xin lỗi, của anh phải không?
01:01:34.2 – 01:01:35.66
Anh vừa làm rơi nó.
01:01:36.23 – 01:01:38.72
Cho tôi ly nước.
01:01:39.2 – 01:01:40.52
Thôi, cảm ơn.
01:01:44.38 – 01:01:45.26
Cảm ơn.
01:01:45.66 – 01:01:51.67
Tôi không thể không hỏi nhưng anh có liên hệ gì với ngài Fischer?
01:01:51.67 – 01:01:53
À, có.
01:01:53.15 – 01:01:55.43
Ông ấy là bố tôi.
01:01:56.49 – 01:01:59.75
Tôi cũng vừa biết tin. Xin chia buồn cùng anh.
01:02:03.15 – 01:02:04.69
Mời anh.
01:02:05.06 – 01:02:05.69
Cảm ơn.
01:02:06.83 – 01:02:08.09
Cho bố anh.
01:02:09.06 – 01:02:11.15
Cầu mong ông ấy yên nghỉ.
01:03:19.58 – 01:03:21.8
Sao lại mưa tầm tã thế này?
01:03:21.8 – 01:03:24.35
Chắc do nhiều sâm-banh quá hả?
01:03:24.35 – 01:03:27.86
Ta phải tìm được taxi đã.
01:03:40.4 – 01:03:41.55
Đồ khốn.
01:03:41.55 – 01:03:44.09
Tránh ra đi.
01:04:01.58 – 01:04:02.49
Taxi.
01:04:02.49 – 01:04:04.49
Cảm ơn.
01:04:06.78 – 01:04:09.52
Cảm ơn, làm ơn cho tôi đến...
01:04:10 – 01:04:11.49
Anh làm gì vậy?
01:04:11.49 – 01:04:13.49
-Xin lỗi nếu anh không phiền... -Có đấy.
01:04:13.49 – 01:04:16.49
-Phải đi chung xe thôi. -Không được, làm ơn dừng xe.
01:04:20.18 – 01:04:21.32
Thôi được.
01:04:26.66 – 01:04:27.26
Lên đi.
01:04:39.26 – 01:04:41.92
Trong này chưa phải tất cả đâu.
01:04:41.92 – 01:04:45.35
-Tốt hơn anh nên cẩn thận. -Tôi e là...
01:04:54.23 – 01:04:57.6
Coi chừng.
01:05:53.03 – 01:05:54.32
Không sao chứ?
01:05:54.78 – 01:05:59.46
Không, cứ chạy tiếp đi.
01:05:59.46 – 01:06:00.23
Được rồi.
01:06:32.3 – 01:06:34.62
Hình như anh ấy trúng đạn rồi.
01:06:34.62 – 01:06:38.13
Mau đưa anh ta ra khỏi xe.
01:06:38.13 – 01:06:40.22
Bị bắn vào ngực rồi.
01:06:40.22 – 01:06:41.5
Có qua khỏi được không?
01:06:42.3 – 01:06:46.02
Chúng tôi đang đi thì tự dưng 1 chiếc xe lửa ở đâu nhào ra.
01:06:46.3 – 01:06:50.02
Không phải tại tôi.
01:06:52.16 – 01:06:53.56
Đừng đổ lỗi lung tung, hắn ta rõ ràng đã được đào tạo chống lại việc này.
01:06:53.56 – 01:06:55.56
Sao có thể thế được?
01:06:55.56 – 01:06:59.17
Có thể, việc tấn công chúng ta như 1 kiểu phòng vệ
01:06:59.17 – 01:07:03.64
do trí óc hắn ta tạo ra ngăn ta xâm nhập.
01:07:03.64 – 01:07:06.01
Nhưng sao hắn làm được việc đó? Đừng bảo tôi phải bình tĩnh.
01:07:06.01 – 01:07:09.01
Đây là việc của anh. Trách nhiệm của anh.
01:07:09.01 – 01:07:11.35
Lẽ ra anh phải tính trước mọi việc.
01:07:11.35 – 01:07:13.35
Ta vẫn chưa chuẩn bị cho việc này.
01:07:13.35 – 01:07:15.22
Rào bảo vệ của hắn mạnh hơn ta tưởng.
01:07:15.22 – 01:07:16.96
Nếu không cẩn thận chúng ta tiêu đời đó.
01:07:16.96 – 01:07:18.93
Anh ta đang hấp hối không phải sao?
01:07:18.93 – 01:07:21.46
-Giết anh ấy để tỉnh dậy. -Không được làm vậy.
01:07:21.82 – 01:07:23.16
Không được làm vậy.
01:07:23.42 – 01:07:25.47
Không thể để anh ấy đau đớn như vậy.
01:07:26.56 – 01:07:30.22
-Làm vậy anh ta cũng không thức dậy đâu. -Anh nói vậy là sao?
01:07:30.22 – 01:07:32.22
Rõ ràng chết trong giấc mơ, người ta sẽ tỉnh dậy.
01:07:32.87 – 01:07:34.65
Trong trường hợp chúng ta thì không thể.
01:07:35.82 – 01:07:37.67
Tại sao? Nếu ta chết thì thế nào?
01:07:37.67 – 01:07:40.5
Sẽ rơi xuống tầng của minh phủ.
01:07:40.5 – 01:07:42.39
Minh phủ?
01:07:42.39 – 01:07:44.25
-1 tầng thấp hơn trong mơ. -Có cái quái gì dưới đó?
01:07:44.25 – 01:07:47.22
Chẳng có cái gì ở dưới đó cả.
01:07:49.02 – 01:07:51.67
Tâm trí con người sẽ mãi mãi mắc kẹt dưới đó.
01:07:51.67 – 01:07:54.22
Và khi tỉnh dậy người ta không nhận thức được nữa.
01:07:54.22 – 01:07:56.1
Ta phải kẹt dưới đó bao lâu?
01:07:56.1 – 01:07:59.42
Đừng nghĩ đến chuyện thoát ra khỏi đó.
01:07:59.42 – 01:08:02.96
Hàng thập kỷ, thế kỷ, ai biết được. Anh ta là người duy nhất từng ở đó.
01:08:02.96 – 01:08:05.85
Nhưng không phải ai cũng như nhau.
01:08:05.85 – 01:08:07.16
Hay thật.
01:08:07.96 – 01:08:09.33
Cảm ơn nhiều.
01:08:10.25 – 01:08:15.19
Giờ ta đều kẹt trong tâm trí của Fischer và nếu bị giết
01:08:15.19 – 01:08:18.53
chúng ta sẽ rơi xuống minh phủ rồi thức dậy như 1 kẻ tâm thần.
01:08:25.19 – 01:08:27.36
Nhẹ tay thôi.
01:08:30.19 – 01:08:36.65
-Anh biết việc này, sao anh không nói ra? -Tôi không muốn ai gặp nguy hiểm.
01:08:36.65 – 01:08:38.65
Tôi không nghĩ sẽ xảy ra thế này, khi mấy tay súng đó xuất hiện.
01:08:39.1 – 01:08:39.96
Còn anh?
01:08:40.02 – 01:08:41.42
Anh cũng biết việc này?
01:08:41.42 – 01:08:45.1
-Tôi tin anh ta. -Tin anh ta?
01:08:45.1 – 01:08:47.87
Vì anh ta từng làm việc này rồi.
01:08:47.87 – 01:08:49.67
Từng làm thì có thể tin tưởng hoàn toàn?
01:08:49.67 – 01:08:53.69
Tôi chỉ làm những gì phải làm để có thể về với con mình thôi.
01:08:53.69 – 01:08:55.69
Vậy giờ chúng ta bị kẹt ở đây cả sao?
01:08:55.69 – 01:09:00.32
Có lối thoát. Chúng ta phải tiếp tục công việc nhanh chóng
01:09:00.32 – 01:09:02.82
-rồi chúng ta có thể ra khỏi đây. -Thôi quên đi.
01:09:02.82 – 01:09:07.64
Tôi sẽ tự mình tìm cách ra khỏi đây và thức dậy.
01:09:07.64 – 01:09:12.73
Khi chúng ta tranh luận ở đây thì vòng bảo vệ đang dày đặc thêm
01:09:12.73 – 01:09:14.73
và tôi bảo đảm khả năng bị giết của ta sẽ ngày 1 cao hơn.
01:09:14.73 – 01:09:16.17
Tôi chắc chắn chuyện đó.
01:09:16.49 – 01:09:20.06
Tôi chỉ muốn làm những gì có thể thôi.
01:09:21.68 – 01:09:23.24
Làm tiếp chứ?
01:09:23.24 – 01:09:24.97
Công việc còn dang dở kìa.
01:09:25.6 – 01:09:26.85
Sẵn sàng.
01:09:27.08 – 01:09:29.35
Anh bạn, bắt tay vào việc đi.
01:09:34.36 – 01:09:37.6
Tôi sẽ không kiện các anh tội bắt cóc và sẽ trả cho các anh 10 triệu...
01:09:37.6 – 01:09:39.6
Im đi.
01:09:39.6 – 01:09:45.58
Chúng tôi cần mã két sắt trong văn phòng của anh.
01:09:45.58 – 01:09:50.64
-Tôi không biết két sắt nào hết. -Nhưng anh có thể biết mật mã.
01:09:52.99 – 01:09:54.61
Nói đi.
01:09:54.61 – 01:09:56.61
Tôi không biết.
01:10:01.54 – 01:10:03.7
Rồi anh sẽ biết thôi.
01:10:03.7 – 01:10:06.22
Tùy các anh thôi.
01:10:07.43 – 01:10:09.58
500 đô 1 bộ trang phục.
01:10:09.58 – 01:10:10.84
Có gì trong đó?
01:10:11.39 – 01:10:14.85
Tiền mặt, bằng lái, và cái này.
01:10:20.06 – 01:10:21.08
Gì thế?
01:10:22.54 – 01:10:23.3
Eames.
01:10:23.7 – 01:10:25.67
Tới lượt anh.
01:10:26.15 – 01:10:27.15
1 tiếng nữa.
01:10:28.22 – 01:10:30.6
Cũng cần vài giờ luyện tập nữa.
01:10:30.6 – 01:10:33.57
Lẽ ra Saito đã không bị bắn.
01:10:33.57 – 01:10:36.37
Anh có 1 tiếng để làm 1 việc có ích, làm ơn.
01:10:37.63 – 01:10:40.24
Tiếng gì vậy?
01:10:40.85 – 01:10:42.75
Nghe kỹ đi.
01:10:48.47 – 01:10:50.79
Bảo họ dừng lại đi.
01:10:50.79 – 01:10:53.29
-Mật mã. -Tôi không biết.
01:10:53.29 – 01:10:55.29
Browning nói anh biết.
01:10:55.29 – 01:10:58.67
Tôi không biết. Cho tôi nói chuyện với ông ta. Biết đâu tôi sẽ tìm ra.
01:11:01.26 – 01:11:01.73
Lại đây.
01:11:02.65 – 01:11:03.88
Mau nói đi.
01:11:08.73 – 01:11:09.79
Ông không sao chứ?
01:11:14.15 – 01:11:16.56
Lũ khốn hành hạ ta cả 2 ngày trời.
01:11:17.56 – 01:11:22.26
Bọn chúng đang cố mở két sắt trong văn phòng của cha cậu.
01:11:22.82 – 01:11:25.62
Chúng nói tôi biết mật mã nhưng ta thật sự không biết.
01:11:25.62 – 01:11:27.5
Ông không phải là người duy nhất.
01:11:27.5 – 01:11:28.8
Cái gì?
01:11:29.03 – 01:11:31.44
Cha cậu lúc lâm chung đã nói cậu là người duy nhất mở được nó.
01:11:31.44 – 01:11:32.83
Không.
01:11:32.87 – 01:11:35.12
Ông ấy chưa hề đưa tôi mật mã nào cả.
01:11:35.84 – 01:11:36.88
Có thể là có.
01:11:37.58 – 01:11:39.76
Chỉ là cậu không nhận ra thôi.
01:11:40.2 – 01:11:41.24
Ví dụ như?
01:11:41.24 – 01:11:44.93
Ta không biết. Cái gì đó dựa vào...
01:11:44.93 – 01:11:47.85
những kỷ niệm của cậu, đại loại vậy.
01:11:49.42 – 01:11:51.67
Không nhiều đâu.
01:11:51.67 – 01:11:53.85
Bố con tôi không hợp nhau mà.
01:11:54.43 – 01:11:56.28
Khi mẹ cậu mất thì sao?
01:11:58.71 – 01:12:00.38
Sau khi mẹ tôi mất,
01:12:00.38 – 01:12:01.54
ông ấy là người thân duy nhất.
01:12:03 – 01:12:04.14
Tài sản
01:12:04.41 – 01:12:05.62
thực sự
01:12:05.62 – 01:12:07.62
chẳng là gì hết.
01:12:08.59 – 01:12:11.78
-Sao cậu lại nghĩ thế chứ -Tôi tới 11 tuổi.
01:12:14.03 – 01:12:15.4
Sao rồi?
01:12:15.89 – 01:12:17.46
Vẫn còn đau đớn lắm.
01:12:17.67 – 01:12:20.22
Có thể tìm cách giảm đau cho anh ta.
01:12:21.31 – 01:12:22.63
Nếu anh ta mất mạng?
01:12:23.49 – 01:12:25.09
Trong trường hợp đó
01:12:25.09 – 01:12:29.07
khi tỉnh dậy anh ta sẽ ở trong minh phủ.
01:12:30 – 01:12:32.06
Tôi không bỏ cuộc dễ dàng đâu.
01:12:32.41 – 01:12:34.17
Tôi rất mừng nghe anh nói vậy, Saito
01:12:34.59 – 01:12:38.09
nhưng lúc thức dậy, anh có nhớ ta đã thỏa thuận?
01:12:38.55 – 01:12:40.71
Minh phủ sẽ trở thành thực tại của anh, anh sẽ bị lạc trong đó
01:12:40.71 – 01:12:42.93
lâu đến nỗi
01:12:43.35 – 01:12:44.92
anh có thể già đi.
01:12:44.92 – 01:12:46.62
Tôi biết mà.
01:12:47.59 – 01:12:49.12
Anh không muốn bị kẹt ở đó chứ?
01:12:49.37 – 01:12:50.07
Không.
01:12:50.74 – 01:12:52.04
Tôi sẽ không sao.
01:12:53.34 – 01:12:55.86
Chúng ta sẽ tiếp tục hợp tác với nhau.
01:13:03.56 – 01:13:07.38
-Họ sẽ giết ta nếu ta không đưa ra mật mã. -Sao ông chắc rằng...
01:13:07.38 – 01:13:11.11
Ta nghe họ nói, họ sẽ tống ta vào xe tải và
01:13:11.11 – 01:13:12.43
lái nó xuống sông thôi.
01:13:12.64 – 01:13:14.26
Cái gì trong két sắt?
01:13:15.24 – 01:13:16.4
Chỉ dành cho cậu.
01:13:17.25 – 01:13:20.73
Maurice luôn nói có 1 món quà đặc biệt dành tặng cậu.
01:13:21.42 – 01:13:22.88
Bản di chúc thứ 2.
01:13:23.12 – 01:13:25.36
Nó ở trong két sắt sao?
01:13:25.36 – 01:13:26.48
Phải.
01:13:26.48 – 01:13:29.19
Cậu có thể dùng bản di chúc đó nếu muốn.
01:13:29.19 – 01:13:35.14
Nó cho cậu quyền giải thể đế chế ông ấy đã gầy dựng đến giờ.
01:13:35.72 – 01:13:37.55
Ông ấy mạnh mẽ hơn bất cứ ai
01:13:39.31 – 01:13:41.75
Gia đình chỉ là vấn đề nhỏ
01:13:41.75 – 01:13:43.64
Ta vẫn không hiểu..
01:13:45.24 – 01:13:47.76
Nhưng ông ấy yêu cậu, Robert
01:13:48.11 – 01:13:51.74
Ông ấy làm theo cách của chính mình
01:13:52.99 – 01:13:54.95
Lúc lâm chung
01:13:55.3 – 01:13:58.44
ông ấy gọi tôi đến bên giường.
01:13:58.44 – 01:14:00.67
Ông ấy hầu như không thở ra hơi nữa.
01:14:01.37 – 01:14:05.77
Nhưng vẫn gắng gượng nói với tôi 1 điều.
01:14:08.22 – 01:14:10.1
Ông ấy kéo tôi lại gần
01:14:12.69 – 01:14:14.92
rồi thì thầm với tôi
01:14:15.55 – 01:14:16.88
chỉ 1 chữ
01:14:20.3 – 01:14:22.39
thất vọng.
01:14:28.12 – 01:14:30.15
Anh đã nhớ được gì chưa?
01:14:31.05 – 01:14:35.87
Nếu toàn đội không biết sự thật thì họ sẽ không dễ làm việc tiếp đâu.
01:14:35.87 – 01:14:37.87
Sự thật à?
01:14:37.87 – 01:14:42.09
Sự thật về việc chính anh là người làm chiếc xe lửa đó xuất hiện.
01:14:42.09 – 01:14:48.79
và cả việc chúng ta đi sâu hơn vào tâm trí Fischer
01:14:48.79 – 01:14:55.36
và chuyện về Mal nữa... Tôi cũng không rõ ta sẽ tìm thấy gì nữa.
01:14:58.57 – 01:15:07.86
Chúng tôi hợp tác để khám phá xem tâm trí con người trong mơ thế nào, đi sâu hơn nữa.
01:15:07.86 – 01:15:09.05
sau đó thì
01:15:09.4 – 01:15:14.5
Chính tôi lại bị rối loạn với những mô hình mình tạo dựng hàng năm trời
01:15:14.5 – 01:15:16.5
và bị kẹt trong đó với những mô hình chồng chéo
01:15:17.71 – 01:15:21.76
Trong cái thế giới mà chính chúng tôi dựng nên.
01:15:21.76 – 01:15:24.97
Chúng tôi mất phương hướng.
01:15:30.42 – 01:15:33.84
Nhưng chúng tôi đã tạo ra 1 thế giới riêng.
01:15:34.75 – 01:15:37.05
Trong hàng năm trời.
01:15:37.05 – 01:15:39.05
Thế giới riêng của cô ấy.
01:15:41.25 – 01:15:43.83
Bao lâu?
01:15:43.83 – 01:15:47.67
Khoảng 50 năm.
01:15:52.77 – 01:15:54.51
Sao anh chịu được?
01:15:54.51 – 01:15:57.66
Lúc đầu cảm giác cũng không tồi.
01:15:57.66 – 01:16:00.66
Mọi thứ trông giống hệt đời thực.
01:16:00.66 – 01:16:05.13
Chúng tôi thích nghi được với nó.
01:16:05.13 – 01:16:07.58
Rồi sau đó thì sao?
01:16:10.09 – 01:16:14.42
Có gì đó sâu trong lòng cô ấy..
01:16:14.98 – 01:16:21.12
1 sự thật cô ấy che giấu.
01:16:23.22 – 01:16:26.92
Minh phủ trở thành thực tại của cô ấy.
01:16:27.27 – 01:16:30.55
Khi thức dậy thì sao?
01:16:30.55 – 01:16:34.39
Chúng tôi thức dậy sau rất nhiều năm có thể cả thập kỷ rồi.
01:16:34.39 – 01:16:39.77
Nhưng khi thức dậy thì
01:16:39.77 – 01:16:44.03
tôi biết cô ấy gặp vấn đề.
01:16:44.87 – 01:16:48.85
Cô ấy nói với tôi rằng
01:16:48.85 – 01:16:51.23
mọi thứ không đúng.
01:16:51.23 – 01:16:55
Không thể thực hiện được.
01:16:55 – 01:16:57
Ý nghĩ của cô ấy chỉ đơn giản.
01:16:57.93 – 01:17:00.86
Rằng thế giới của chúng ta là không có thực.
01:17:01.35 – 01:17:06.17
Và cô ấy cần thức dậy để về với thực tại.
01:17:06.17 – 01:17:08.62
Cô ấy cần phải về nhà.
01:17:09.31 – 01:17:12.25
Cô ấy phải tự sát.
01:17:17.84 – 01:17:20.63
Còn con anh?
01:17:20.63 – 01:17:26.43
Cô ấy nghĩ bọn trẻ thật đang đợi ở đâu đó, không phải chúng.
01:17:26.43 – 01:17:30.83
Sao anh không thể kiếm soát giấc mơ của mình?
01:17:30.83 – 01:17:32.85
Vì anh không biết mình đang mơ.
01:17:32.85 – 01:17:39.07
Cô ấy tin rằng chỉ có cách chết đi cô ấy mới có thể thức dậy.
01:17:41.93 – 01:17:47.1
Chỉ là cô ấy không muốn thực dậy 1 mình, cô ấy quá yêu tôi.
01:17:47.66 – 01:17:51.92
Cô ấy thi hành 1 kế hoạch vào ngày kỷ niệm của cả 2.
01:18:17.48 – 01:18:19.58
Em yêu, em đang làm gì vậy?
01:18:19.58 – 01:18:23
Mau quay vào trong đi.
01:18:23 – 01:18:26.21
Được không, vào đây đi em.
01:18:26.77 – 01:18:29.84
Em muốn anh đi cùng với em.
01:18:29.84 – 01:18:34.17
Anh không thể. Nghe anh nói này.
01:18:34.17 – 01:18:37.94
Dù có nhảy xuống, em cũng không thức dậy được, nhớ không?
01:18:37.94 – 01:18:41.78
Em sẽ chết đấy. Vào trong này mau.
01:18:41.78 – 01:18:45.98
-Vào đây đã rồi nói tiếp. -Chúng ta nói nhiều rồi.
01:18:47.23 – 01:18:52.19
Đến đây đi cùng em đi.
01:18:56.38 – 01:18:58.55
Hãy nói chuyện đã.
01:18:58.55 – 01:19:00.55
Được không?
01:19:00.55 – 01:19:04.13
Em chỉ yêu cầu anh đi cùng em.
01:19:06.3 – 01:19:12.51
Anh không thể. Xin em, hãy nghĩ cho con chúng ta, bọn trẻ.
01:19:12.51 – 01:19:14.51
Nghĩ cho James.
01:19:15.1 – 01:19:20.41
-Cho Phillipa. -Anh không nhảy em cũng sẽ có cách khác.
01:19:20.41 – 01:19:23.76
-Ý em là sao? -Em gửi luật sư 1 bức thư.
01:19:23.76 – 01:19:27.32
Giải thích mối lo sợ của mình
01:19:29.28 – 01:19:32.07
khi anh đang có ý định giết em.
01:19:34.17 – 01:19:37.1
-Sao em lại làm vậy? -Em yêu anh, Dommy.
01:19:37.59 – 01:19:41.99
Chúng ta phải bỏ chúng lại. Về nhà với bọn trẻ thật.
01:19:44.36 – 01:19:47.85
Không được, em phải nghe anh.
01:19:47.85 – 01:19:50.93
Nhìn anh này.
01:19:50.93 – 01:19:52.74
Vì Chúa đừng làm vậy.
01:19:53.3 – 01:19:57.84
Xe lửa sắp đến rồi, nó sẽ đón anh.
01:19:57.84 – 01:20:02.24
Không có chuyến xe nào hết. Nhìn anh này.
01:20:02.24 – 01:20:06.78
Rồi mọi chuyện sẽ không sao.
01:20:06.78 – 01:20:08.78
Nhìn anh này, Mal.
01:20:08.78 – 01:20:12.79
Không, Chúa ơi.
01:20:15.37 – 01:20:19.7
Cô ấy khiến người ta kết luận mình bị tâm thần.
01:20:19.7 – 01:20:23.61
Và tôi đã tìm cách giết hại cô ấy.
01:20:26.27 – 01:20:30.18
Ngay bây giờ hoặc không bao giờ nữa.
01:20:39.75 – 01:20:41.91
Được rồi, đi thôi.
01:20:41.91 – 01:20:45.68
Tôi phải bỏ con mình lại để tìm cách minh oan cho mình.
01:20:46.03 – 01:20:48.41
Anh không giết cô ấy.
01:20:48.41 – 01:20:50.36
Cô ấy tự sát.
01:20:50.36 – 01:20:54.2
Và anh không phải cảm thấy có trách nhiệm vì việc đó.
01:20:54.76 – 01:20:59.86
Nếu anh muốn tiếp tục, anh phải tha thứ cho mình.
01:21:00.14 – 01:21:02.24
Hoặc phải đối mặt với cô ấy.
01:21:02.24 – 01:21:04.24
Anh không cần phải làm vậy.
01:21:04.82 – 01:21:07.61
Và còn những người khác nữa.
01:21:07.61 – 01:21:12.45
Vì họ không biết sẽ mạo hiểm thế nào khi đồng ý theo anh vào đây.
01:21:17.32 – 01:21:19.42
Ừ, đi thôi.
01:21:19.42 – 01:21:20.46
Đưa tay lên.
01:21:20.46 – 01:21:27.07
Tôi không biết mật mã nào hết.
01:21:27.07 – 01:21:31.36
Vào văn phòng bố anh ngay lập tức rồi anh sẽ biết mật mã thôi.
01:21:31.36 – 01:21:34.41
Hãy nói 6 con số đầu tiên hiện ra trong đầu anh.
01:21:34.41 – 01:21:36.41
-Tôi không biết. -Nói đi.
01:21:36.88 – 01:21:40.23
Tôi bảo nói ngay.
01:21:40.23 – 01:21:44.28
5,2,8,4,9,1.
01:21:47.14 – 01:21:50.64
Chúng ta có mật mã rồi.
01:21:51.19 – 01:21:53.78
Tiến hành đi.
01:21:56.78 – 01:21:58.53
Browning?
01:21:59.23 – 01:22:01.39
Nghe tôi nói không?
01:22:05.02 – 01:22:07.33
Tốt rồi.
01:22:07.89 – 01:22:12.22
-Thằng nhóc này thật khó nhằn -Cũng thành công rồi.
01:22:12.22 – 01:22:15.36
Mau khởi động xe đi.
01:22:16.13 – 01:22:20.88
-Mọi thứ đâu vào đấy rồi chứ? -Gần vậy. - Nhanh lên đi.
01:22:20.88 – 01:22:26.67
Mọi người khẩn trương nào. Chúng vẫn còn ngoài kia.
01:23:02.5 – 01:23:05.92
Trường hợp ta cần thứ chắc ăn hơn.
01:23:22.41 – 01:23:26.04
Tiếp theo chúng ta phải thay đổi mối quan hệ của mọi người trong mơ.
01:23:26.04 – 01:23:27.75
Ta có thể thay đổi các mối quan hệ?
01:23:27.75 – 01:23:31.33
Cải thiện các mối quan hệ trước khi quá muộn thôi.
01:23:31.33 – 01:23:35.56
Rồi cô sẽ hiểu thôi.
01:23:35.56 – 01:23:40.73
Mọi việc có lẽ sẽ còn tệ hơn. Ta có thể mất kiểm soát.
01:23:40.73 – 01:23:43.15
Nếu cứ tiếp tục tiến sâu vào như thế.
01:23:43.15 – 01:23:47.07
Có thể cảnh vệ của Fischer sẽ bao vây ta khắp nơi.
01:23:47.07 – 01:23:50.11
Anh từng làm việc này rồi?
01:23:50.11 – 01:23:56.75
Có hiệu quả, anh ta sẽ nhận ra đó là 1 giấc mơ và mọi thứ có thể thay đổi.
01:23:56.75 – 01:23:58.38
Ta cần thứ gì đó để làm anh ta xao lãng.
01:23:58.38 – 01:24:01.87
Tôi cũng không rõ mình cảm thấy thế nào nữa.
01:24:01.87 – 01:24:03.87
Lá cho cẩn thận đấy.
01:24:03.87 – 01:24:05.87
Hãy đưa mọi người trở về an toàn.
01:24:11.16 – 01:24:14.37
Nói sớm quá rồi.
01:24:14.37 – 01:24:17.16
Cẩn thận kẻo chúng nhận ra anh.
01:24:17.65 – 01:24:19.54
Sẵn sàng chưa?
01:24:21.07 – 01:24:23.66
Giấc mơ đẹp nhé.
01:24:23.66 – 01:24:27.57
Em làm phiền anh? Em đã cố hết sức.
01:24:27.57 – 01:24:30.29
Tại sao anh vẫn không hài lòng?
01:24:30.29 – 01:24:34.41
Anh hơi lơ đãng 1 chút.
01:24:34.41 – 01:24:36.58
Anh ta đến rồi kìa.
01:24:40.84 – 01:24:43.42
Anh Fischer.
01:24:43.42 – 01:24:48.52
Rất hân hạnh, tôi là Ron Creen ở công ty bảo an.
01:24:48.52 – 01:24:52.5
-Còn cô là... -Tôi đi đây.
01:24:54.74 – 01:24:58.09
Để dành những lúc nhàm chán.
01:25:01.09 – 01:25:06.05
Thật sự có số điện thoại nào chỉ có 6 chữ số thôi sao?
01:25:07.52 – 01:25:11.36
Tôi không quen những người bạn đánh cắp thế giới người khác như vậy.
01:25:15.62 – 01:25:19.6
Bộ đồ đó 500 đô phải không?
01:25:19.6 – 01:25:22.88
Yên tâm đi, người của tôi có thể tin tưởng được.
01:25:22.88 – 01:25:25.12
Charles là ai vậy?
01:25:25.12 – 01:25:29.03
1 tay cảnh vệ tiềm thức.
01:25:29.03 – 01:25:32.45
-Như làm gì? -Thuyết phục người khác,
01:25:32.45 – 01:25:36.78
-khiến họ tin vào thế giới họ đang ở. -Vậy mọi việc sẽ thuận lợi hơn?
01:25:36.78 – 01:25:42.79
Ừ, hơi mất thời gian để họ biết mình đang và phải làm gì thôi.
01:25:43.98 – 01:25:48.79
-Ông vui lòng... -Xin lỗi, tôi...
01:25:49.28 – 01:25:54.1
-Ông thấy thế nào? -Đáng ngạc nhiên như mọi khi.
01:25:59.69 – 01:26:05.14
-Chuyện gì vậy? -Có thể là thay đổi trọng lực.
01:26:14.08 – 01:26:18.06
Xin lỗi, anh nói mình là ai vậy?
01:26:18.06 – 01:26:20.5
Ron Creen ở công ty bảo an. Điều đó cũng không thật nhỉ?
01:26:21.83 – 01:26:25.88
Tôi là Charles. Anh nhớ tôi chứ?
01:26:25.88 – 01:26:28.81
Tôi là cảnh vệ của anh mà.
01:26:28.81 – 01:26:33.84
Có chuyện gì thì cũng cứ tiếp tục.
01:26:34.54 – 01:26:37.4
Cẩn thận đấy.
01:26:41.04 – 01:26:43.48
Cảnh vệ à?
01:26:44.53 – 01:26:47.04
Cho khách sạn à?
01:26:47.04 – 01:26:51.09
Tôi là cảnh vệ trong 1 lĩnh vực hết sức đặc biệt.
01:26:51.51 – 01:26:55.84
Cảnh vệ tiềm thức.
01:26:55.84 – 01:26:57.84
Anh nói về những giấc mơ?
01:26:57.84 – 01:26:59.84
Anh muốn gì?
01:27:00.45 – 01:27:03.94
Tôi ở đây để bảo vệ anh.
01:27:14.63 – 01:27:20.43
Tôi ở đây để ngăn người khác sát hại anh trong tâm trí.
01:27:20.43 – 01:27:23.85
Thông qua những giấc mơ. Ở đây anh không an toàn.
01:27:24.34 – 01:27:27.41
Chúng đang săn đuổi anh.
01:27:45.08 – 01:27:47.94
Nhìn kia kìa.
01:27:51.23 – 01:27:53.88
Cảm thấy nó không?
01:27:54.58 – 01:27:59.19
-Gì vậy? -Ảnh hưởng từ tầng đầu giấc mơ.
01:27:59.4 – 01:28:05.96
Như vậy cảnh vệ tiềm thức dễ dàng thuyết phục hơn.
01:28:09.52 – 01:28:11.76
Họ vẫn đang nhìn chúng ta.
01:28:12.74 – 01:28:14.2
Phải.
01:28:14.2 – 01:28:17.84
Ra khỏi đây thôi.
01:28:32.01 – 01:28:33.83
Thấy không?
01:28:34.53 – 01:28:40.25
Những sự kiện diễn ra trong đời thật ảnh hưởng đến thế giới trong mơ.
01:28:40.25 – 01:28:42.25
Đây không phải đời thật,
01:28:42.25 – 01:28:44.25
anh đang nằm mơ thôi.
01:28:48.5 – 01:28:54.64
Cách duy nhất giúp anh thoát khỏi đây là nhớ ra anh đến đây thế nào.
01:28:55.13 – 01:28:56.81
-À, tôi... -Hít thở sâu vào
01:28:56.81 – 01:29:04.42
Hãy cố nhớ lại và tin rằng anh đang nằm mơ và tôi là người bảo vệ anh.
01:29:10.15 – 01:29:12.94
Anh không có thật.
01:29:13.99 – 01:29:16.85
Tôi là 1 cảnh vệ tiềm thức.
01:29:16.85 – 01:29:21.6
Tôi có nhiệm vụ ngăn kẻ khác kéo anh vào sâu hơn trong giấc mơ.
01:29:21.6 – 01:29:25.79
Và đó là việc đang diễn ra ngay tại đây, anh Fischer.
01:29:28.72 – 01:29:31.17
Được rồi.
01:29:32.43 – 01:29:37.73
-Chúng ta bắt đầu? -Ngay bây giờ.
01:29:37.73 – 01:29:39.73
Theo tôi.
01:29:59.31 – 01:30:03.58
Anh làm gì vậy?
01:30:03.58 – 01:30:07.63
Anh ta cũng có nhiệm vụ giết hại anh thôi. Muốn tôi giúp, anh phải bình tĩnh.
01:30:08.05 – 01:30:11.33
Tôi cần anh hợp tác, Fischer.
01:30:21.52 – 01:30:26.2
Đây là nằm mơ, tôi sẽ tự sát để thức dậy.
01:30:26.2 – 01:30:31.86
Không thể được. Nếu anh bóp cò, mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn nữa.
01:30:31.86 – 01:30:36.82
Anh sẽ không thức dậy, mà còn kẹt vào 1 tầng khác.
01:30:36.82 – 01:30:39.96
Anh hiểu ý tôi mà.
01:30:39.96 – 01:30:43.18
Anh còn nhớ cuộc huấn luyện chứ?
01:30:43.18 – 01:30:48.13
Nhớ những gì tôi nói chứ? Đưa tôi khẩu súng đi.
01:30:58.12 – 01:31:02.31
Chính là căn phòng này.
01:31:09.92 – 01:31:16
Nhớ kỹ đi, Fischer, anh đã làm gì trước khi rơi vào giấc mơ này.
01:31:18.38 – 01:31:22.57
Có... mưa.
01:31:24.03 – 01:31:28.43
-Tôi đã bị bắt cóc. -Thế nào?
01:31:30.88 – 01:31:34.65
-Tôi bị tống vào 1 chiếc xe tải. -Chính vì nó đấy.
01:31:34.65 – 01:31:38.98
Anh vẫn còn trong xe tải và vẫn đang bị đưa đi.
01:31:38.98 – 01:31:42.54
Chúng hỏi gì đó về két sắt.
01:31:43.03 – 01:31:46.38
Dù có cố tôi cũng không nhớ được.
01:31:46.38 – 01:31:48.38
Nghe này Fischer,
01:31:48.38 – 01:31:50.38
việc này phải mất nhiều năm rèn luyện.
01:31:50.38 – 01:31:56.44
Anh và Browning bị cuốn vào việc này vì họ muốn đánh cắp gì đó từ tâm trí anh.
01:31:56.44 – 01:31:58.88
Tôi cần anh tập trung nhớ ra thứ họ muốn là gì.
01:31:58.88 – 01:32:02.24
-Là cái gì anh Fischer? -Mật mã két sắt.
01:32:02.24 – 01:32:08.94
-Họ muốn những con số tôi nhớ được. -Vậy là họ đã có mật mã rồi.
01:32:08.94 – 01:32:11.31
Chúng ta đã ở khách sạn rồi.
01:32:11.66 – 01:32:18.44
Những con số đó là gì, anh cố nhớ đi. Việc này cực kỳ quan trọng đấy.
01:32:20.74 – 01:32:25
-5, 2... -Tốt lắm, cứ tiếp tục.
01:32:25 – 01:32:28.57
-Hình như là 4. -Anh định dùng bấm giờ?
01:32:28.57 – 01:32:30.57
Không, tôi tự đếm thôi.
01:32:31.01 – 01:32:35.69
-Khi ngủ quá trễ rồi thì quen thôi. -Sao anh biết chắc được?
01:32:35.69 – 01:32:40.51
Muốn lao xuống cầu sẽ phải tông vào thành cầu, lúc đó sẽ biết.
01:32:40.51 – 01:32:44.14
Lúc đó ta sẽ đạt được cú bật.
01:32:44.14 – 01:32:48.33
Nếu quá sớm ta có không tỉnh dậy. Còn nếu quá trễ,
01:32:48.33 – 01:32:54.06
-ta có thể sẽ chết. -Tại sao?
01:32:54.06 – 01:32:58.32
Vì chiếc xe tải rơi tự do, và rơi với trọng lượng như vậy.
01:33:02.51 – 01:33:04.11
Người của tôi.
01:33:29.19 – 01:33:34.08
-Anh Charles -Anh biết thứ đó chứ, Fischer?
01:33:34.08 – 01:33:38.76
-Anh sẽ đi vào trong giấc mơ. -Không phải tôi đang thế sao?
01:33:38.76 – 01:33:41.34
-Xuống thêm 1 tầng nữa. -Giấc mơ trong giấc mơ sao?
01:33:41.34 – 01:33:46.09
Này, tôi thấy anh rồi đấy nhé.
01:33:46.09 – 01:33:50.77
Ồ, xin lỗi. Tôi nhận nhầm người.
01:33:52.17 – 01:33:55.66
Sau này cẩn thận hơn nhé.
01:33:56.43 – 01:34:00.06
Sau này nếu không biết chắc, đừng bắt chuyện với bất kỳ ai.
01:34:00.06 – 01:34:05.51
-Tại sao? -Vì cách chúng ta cư xử
01:34:05.51 – 01:34:12.28
trong giấc mơ có thể ảnh hưởng đến chúng ta trong đời thực.
01:34:12.28 – 01:34:19.33
-Sao anh nói 2 người cùng bị bắt cóc? -Bọn họ hành hạ ông ấy. -Anh thấy?
01:34:26.11 – 01:34:29.39
Đám người đó làm việc cho ông?
01:34:29.39 – 01:34:33.02
Ông muốn cướp cái két đó?
01:34:33.02 – 01:34:37
-Ông muốn tờ di chúc? -Fischer bỏ cả đời xây dựng đế chế đó.
01:34:37 – 01:34:42.1
-Ta không muốn cậu hủy hoại nó. -Sao tôi phải hủy hoại nó chứ.
01:34:44.62 – 01:34:47.13
Tôi không thể để cậu hành xử ngu ngốc chỉ vì những lời trăn trối của bố mình.
01:34:47.13 – 01:34:52.09
Di chúc, Robert, tờ di chúc đó là 1 sự sỉ nhục.
01:34:52.09 – 01:34:53.7
Ông ấy có ý muốn
01:34:53.7 – 01:34:56.28
cậu tự tạo dựng 1 đế chế cho riêng mình.
01:34:56.28 – 01:35:00.4
Nhưng tôi phải bảo toàn đế chế của ông ấy bằng mọi giá.
01:36:34.08 – 01:36:35.83
Cobb.
01:36:35.83 – 01:36:39.67
Nơi đây là đâu vậy?
01:36:42.25 – 01:36:45.04
Trong giấc mơ của Fischer.
01:36:45.04 – 01:36:47.04
Tôi muốn hỏi anh tìm gì ở đây.
01:39:22.47 – 01:39:26.38
Mọi người có thấy không?
01:39:44.12 – 01:39:48.87
Đây là giấc mơ của anh, hãy vào đó và tìm cái két sắt đi, được chứ?
01:39:48.87 – 01:39:53.2
-Không thể nào. -Anh phải vào đó mở két.
01:39:53.2 – 01:39:56.13
-Tôi tạo ra nơi này mà. -Tôi biết, cô cứ ở đó.
01:39:56.13 – 01:39:58.02
Tôi cũng vậy.
01:39:58.02 – 01:40:03.39
Được rồi, anh mở đường đi. Fischer, theo anh ta.
01:40:03.39 – 01:40:08.56
Được rồi, anh nghe cho kỹ đây.
01:40:10.94 – 01:40:19.32
Tìm đường vào qua cửa sổ chỗ tòa tháp đằng kia, thấy chứ?
01:40:20.57 – 01:40:22.67
Đi thôi Fischer.
01:41:15.89 – 01:41:20.78
Có kẻ đột nhập. Mọi người tập trung.
01:41:50.53 – 01:41:53.53
Hy vọng mọi người đã sẵn sàng.
01:42:01.7 – 01:42:04.22
Còn quá sớm.
01:42:10.5 – 01:42:16.23
Mọi người có nghe tiếng nhạc đó không?
01:42:16.23 – 01:42:20.63
Có, tiếng nhạc. Ai cũng nghe thấy.
01:42:20.63 – 01:42:22.63
Di chuyển nhanh lên.
01:42:26.78 – 01:42:30.06
Tầng 1 còn vài giây nữa.
01:42:30.69 – 01:42:34.04
Tầng 2 còn khoảng 3 phút.
01:42:37.67 – 01:42:40.95
-Ta còn bao nhiêu thời gian? -Khoảng 60 phút nữa.
01:42:40.95 – 01:42:42.95
Họ vẫn đang tìm đường vào.
01:42:42.95 – 01:42:44.95
Ta cần phải gấp rút lên.
01:42:56.81 – 01:43:01.21
-Chúng ta có thể kịp giờ không? -Cứ tiến hành hết sức đã.
01:43:01.21 – 01:43:03.21
Tôi quên nói anh...
01:43:25.37 – 01:43:30.05
Tôi quên nói anh...
01:43:30.05 – 01:43:34.66
Tôi không có thời gian nói việc đó.
01:43:34.66 – 01:43:39.13
Giải thích với họ đi.
01:44:09.95 – 01:44:12.99
Sẵn sàng.
01:45:20.57 – 01:45:23.31
-Cái gì vậy? -Cú bật.
01:45:23.31 – 01:45:28.17
-Lỡ mất nó rồi. -Không đâu.
01:45:28.17 – 01:45:34.96
Tay lái xe đã tông vào thành cầu rồi.
01:45:35.77 – 01:45:38.81
Giờ làm gì đây?
01:45:38.81 – 01:45:44.08
Hoàn thành công việc cho cú bật tiếp. Lúc xe tải lao xuống nước.
01:46:09.91 – 01:46:14.57
Ai cũng mắc kẹt trong trọng lượng này.
01:46:16.29 – 01:46:20.65
Ta vẫn còn vài phút nữa.
01:46:42.74 – 01:46:45.68
Khỏe không?
01:46:56.62 – 01:47:01.08
Tôi thấy có thứ gì đó.
01:47:02.29 – 01:47:06.75
Cố cầm cự đi. Đi nào.
01:48:46.04 – 01:48:52.32
-Anh có chắc mình sẽ bắn được không? -Không còn lựa chọn nào khác đâu.
01:48:52.32 – 01:48:55.56
Phải bắn bọn họ thôi.
01:48:55.97 – 01:48:59.72
Như vậy có được không?
01:48:59.72 – 01:49:01.89
Ừ.
01:49:01.89 – 01:49:03.89
Họ chỉ do tâm trí tạo ra thôi.
01:49:30.31 – 01:49:33.66
Trống trải. Có thể vào được rồi.
01:50:49.34 – 01:50:54.1
Có ai xuất hiện nữa kìa.
01:51:03.83 – 01:51:07.57
Cô ấy không có thật.
01:51:07.57 – 01:51:13.35
Cô ấy chỉ là tưởng tượng thôi. Fischer mới là người thật.
01:51:15.88 – 01:51:18.11
Chào.
01:51:22.57 – 01:51:26.82
Nhanh lên. Chạy nhanh lên nào.
01:52:09.68 – 01:52:13.53
Fischer sao rồi?
01:52:14.34 – 01:52:17.38
Không thể như thế được.
01:52:17.38 – 01:52:23.26
Kết thúc rồi. Không làm gì khác được nữa.
01:52:23.26 – 01:52:27.31
-Đơn giản vậy thôi sao? -Chúng ta xong rồi.
01:52:27.31 – 01:52:29.44
Tôi xin lỗi.
01:52:31.87 – 01:52:34.91
Còn chuyện về với gia đình thì sao?
01:52:35.31 – 01:52:39.16
Thật đáng xấu hổ khi đã đến tới đây rồi phải dừng lại.
01:52:39.16 – 01:52:41.16
Không thể khác được rồi.
01:52:43.22 – 01:52:45.55
Khoan, vẫn còn cách mà.
01:52:46.15 – 01:52:52.84
Ta chỉ cần theo Fischer xuống đó. Sẽ có đủ thời gian dưới đó.
01:52:53.45 – 01:52:57.6
Ta sẽ tìm ra anh ta. Ngay khi tiếng nhạc báo hiệu cú bật bắt đầu,
01:52:57.6 – 01:53:01.45
ta có thể tìm anh ta và dùng cú bật
01:53:01.45 – 01:53:02.87
để đưa anh ta về.
01:53:02.87 – 01:53:10.88
Nhìn kìa, ngay khi có nhạc ta sẽ bắt đầu vào đó và sẽ ra khỏi kịp lúc.
01:53:11.38 – 01:53:13.92
Cũng đáng thử lắm.
01:53:13.92 – 01:53:17.16
Dù gì ta cũng không còn cách khác. Và còn Saito nữa.
01:53:17.16 – 01:53:19.89
Saito sẽ không qua khỏi.
01:53:20.6 – 01:53:23.64
Coi nào, ta phải thử.
01:53:23.64 – 01:53:28.3
-Nhanh lên, ta không có thì giờ suy nghĩ đâu. - Được.
01:53:33.37 – 01:53:38.03
Anh ta có thể ở trong minh phủ của anh.
01:53:38.03 – 01:53:42.18
Tôi không chắc. Cứ tìm Fischer đã.
01:53:42.18 – 01:53:46.94
Mal chỉ là do trí tưởng tượng của tôi.
01:54:12.58 – 01:54:14.6
Không sao chứ?
01:54:21.69 – 01:54:24.53
Minh phủ của anh à?
01:54:24.53 – 01:54:27.37
Phải. Cũng lâu lắm rồi.
01:55:15.49 – 01:55:20.3
Saito, bọn tôi cần anh.
01:55:20.3 – 01:55:23.27
Hãy bảo vệ cho Fischer trong lúc bọn tôi lo tụi lính canh, được chứ?
01:55:23.27 – 01:55:26.51
Thì tôi còn việc gì khác để làm đâu.
01:56:02 – 01:56:07.16
Anh xây dựng nơi này? Thật không tin nổi.
01:56:08.18 – 01:56:11.32
Trong hàng năm trời. Dựa vào ký ức.
01:56:59.95 – 01:57:06.94
Ký ức của chúng tôi. Căn hộ đầu tiên.
01:57:06.94 – 01:57:09.78
Tòa nhà đằng kia kìa.
01:57:09.78 – 01:57:12.31
Những ngôi nhà chúng tôi từng ở. Đằng kia cũng vậy.
01:57:12.31 – 01:57:14.74
Anh tái hiện mọi thứ từ ký ức sao?
01:57:14.74 – 01:57:17.58
Thì tôi đã nói mất rất nhiều thời gian mà.
01:57:17.58 – 01:57:22.64
-Tòa nhà đó? -Mal lớn lên ở đó.
01:57:22.64 – 01:57:24.64
Cô ấy sống trong đó.
01:57:25.28 – 01:57:26.64
Đi nào.
01:57:26.64 – 01:57:30.45
Chúng tôi luôn muốn sống trong những căn nhà thế này.
01:57:30.45 – 01:57:33.99
Mal cũng rất thích những kiểu nhà như vậy.
01:58:13.2 – 01:58:16.14
Anh sẽ làm gì nếu cô ấy xuất hiện?
01:58:16.14 – 01:58:19.99
Làm những gì tôi cần phải làm.
01:58:20.9 – 01:58:25.26
Cô ấy cần phải biết rõ về tôi.
01:58:25.26 – 01:58:27.89
Về sự khởi đầu.
01:58:40.05 – 01:58:44.1
Những ý tưởng cũng như vi-rút ăn mòn tâm trí con người.
01:58:44.1 – 01:58:49.98
1 ý tưởng nhỏ nhặt nhất thôi
01:58:49.98 – 01:58:53.12
cũng có thế phát triển thành
01:58:53.12 – 01:58:56.06
1 thứ hủy diệt.
01:58:58.18 – 01:59:02.03
Đây là những ý tưởng của Mal.
01:59:02.03 – 01:59:04.03
Thế giới của anh không có thật.
01:59:04.03 – 01:59:08.3
1 ý nghĩ đơn giản cũng có thể thay đổi mọi thứ.
01:59:09.33 – 01:59:11.66
Khiến người khác mệt mỏi vì những thứ thật, giả.
01:59:11.66 – 01:59:16.32
Cô có nghĩ về anh ta vậy không?
01:59:17.13 – 01:59:20.68
Sao anh biết mình không lạc lối mà là tôi?
01:59:21.39 – 01:59:23.92
Anh biết đâu là thật, Mal.
01:59:24.73 – 01:59:28.58
Em biết anh có những nghi ngờ.
01:59:28.58 – 01:59:30.81
Không cảm thấy hoàn toàn yên tâm.
01:59:30.81 – 01:59:38.91
Bị rượt đuổi khắp nơi bởi các tổ chức chính phủ.
01:59:39.62 – 01:59:41.34
Và rồi, em biết
01:59:42.15 – 01:59:45.09
anh không còn tin vào thực tại nữa.
01:59:45.09 – 01:59:47.09
Vậy anh hãy chọn đi.
01:59:47.09 – 01:59:49.09
Chọn ở lại đây.
01:59:49.85 – 01:59:52.79
Chọn em.
02:00:17.62 – 02:00:22.58
Em biết rõ anh phải về với bọn trẻ.
02:00:22.58 – 02:00:26.13
-Nhưng em lại rời bỏ chúng -Anh sai rồi.
02:00:26.13 – 02:00:29.17
-Anh không sai. -Anh lúng túng.
02:00:29.17 – 02:00:31.7
Con chúng ta ở đây.
02:00:32.31 – 02:00:35.85
Và anh có thể nhìn thấy chúng lần nữa.
02:00:35.85 – 02:00:39.3
Phải, anh có thể nhìn thấy và gặp lại chúng lần nữa.
02:00:51.96 – 02:00:55
Nghĩ kỹ đi.
02:00:55 – 02:00:57.13
Hãy lắng nghe chính mình.
02:00:57.13 – 02:00:59.56
Đó là con của chúng ta.
02:00:59.56 – 02:01:04.22
Nhìn này. James, Phillipa.
02:01:04.22 – 02:01:08.78
-Không phải bọn trẻ. -Anh luôn nói thế, nhưng lại không tin.
02:01:08.78 – 02:01:13.44
-Không phải. -Nếu em là người thật thì sao?
02:01:13.44 – 02:01:18.1
Anh chỉ toàn nói những lời anh biết.
02:01:18.1 – 02:01:20.1
Nhưng anh tin vào cái gì?
02:01:21.04 – 02:01:24.18
Anh cảm thấy thế nào?
02:01:25.29 – 02:01:33.3
Tội lỗi. Lúc nào anh cũng thấy tội lỗi.
02:01:33.3 – 02:01:35.3
Và bối rối vì tội lỗi đó.
02:01:35.3 – 02:01:41.61
Sự thật luôn ở đó vây lấy anh.
02:01:41.61 – 02:01:43.61
Sự thật nào?
02:01:44.75 – 02:01:51.84
Ý tưởng khiến em băn khoăn đâu là thật là do anh mà ra.
02:01:53.86 – 02:01:57.82
Anh gieo ý tưởng đó vào đầu em.
02:01:58.32 – 02:02:01.16
Cô ấy đang nói gì vậy?
02:02:01.16 – 02:02:06.83
Lý do duy nhất tôi biết Khởi đầu có thể xảy ra vì tôi tạo ra nó.
02:02:06.83 – 02:02:09.87
Tôi gieo nó vào đầu vợ mình.
02:02:10.78 – 02:02:13.72
Chúng tôi lạc ở đây.
02:02:13.72 – 02:02:15.72
Tôi biết ta cần phải thoát ra, nhưng...
02:02:15.72 – 02:02:19.7
cô ấy không chấp nhận điều đó.
02:02:20.81 – 02:02:23.75
Cô ấy giấu điều gì đó.
02:02:24.46 – 02:02:27.2
Tận sâu trong lòng.
02:02:27.81 – 02:02:32.06
Và rồi cô ấy chọn lựa quên nó đi.
02:02:32.06 – 02:02:36.21
Để có thể tự do.
02:02:37.94 – 02:02:40.77
Tôi lại quyết định tìm kiếm nó.
02:02:40.77 – 02:02:46.45
Đi khắp nơi để tìm ra chỗ bí mật đó.
02:02:46.45 – 02:02:48.45
Tôi tìm thấy nó.
02:02:48.45 – 02:02:51.51
Tôi gieo rắc 1 ý tưởng.
02:02:51.51 – 02:02:56.17
1 ý tưởng đơn giản thay đổi mọi thứ.
02:03:00.23 – 02:03:04.08
Rằng thế giới của cô ấy không thật.
02:03:15.42 – 02:03:18.97
Ngày chúng ta quyết định thoát ra.
02:03:25.76 – 02:03:28.49
Chúng ta sẽ đợi xe lửa.
02:03:30.11 – 02:03:33.46
Chuyến xe sẽ đưa ta đi thật xa.
02:03:34.07 – 02:03:37.81
Em không cần biết rõ em muốn nó đưa mình đến đâu.
02:03:37.81 – 02:03:40.65
Em biết tại sao không?
02:03:40.65 – 02:03:43.28
Chuyện đó không quan trọng.
02:03:43.28 – 02:03:48.45
-Nói anh nghe tại sao. -Vì chúng ta sẽ được bên nhau.
02:03:51.59 – 02:03:58.68
Tôi chỉ không biết ý tưởng đó như 1 khối u theo đuổi cô ấy khi thức dậy.
02:04:01.52 – 02:04:05.07
Sau khi em quay lại thực tại.
02:04:06.28 – 02:04:10.64
Em vẫn cứ tin rằng thế giới của mình không có thực.
02:04:12.87 – 02:04:15.2
Rằng cái chết là giải thoát duy nhất.
02:04:18.75 – 02:04:23.61
-Anh đã không đi cùng em. -Anh muốn cứu em. -Anh phản bội em.
02:04:24.42 – 02:04:29.99
Anh vẫn còn có thể giữ lời hứa.
02:04:29.99 – 02:04:34.35
Ta vẫn có thể ở bên nhau, tại đây. Trong thế giới ta cùng xây dựng.
02:06:31.63 – 02:06:35.21
Tìm ra rồi. Tới lúc phải đi rồi.
02:06:35.21 – 02:06:39.61
Anh không thể ở lại cùng cô ấy.
02:06:41.66 – 02:06:47.94
Không, Saito đã chết và đang ở đâu đó dưới kia. Phải tìm anh ta.
02:06:49.67 – 02:06:56.96
Tôi không thể ở cùng cô ấy nữa vì cô ấy đã không còn nữa.
02:06:58.68 – 02:07:02.03
Anh muốn tin em.
02:07:02.03 – 02:07:05.37
Tin em hơn bất cứ điều gì nhưng
02:07:05.37 – 02:07:11.55
anh không tưởng tượng nổi sự phức tạp hay hoàn hảo, không hoàn hảo nữa.
02:07:14.08 – 02:07:21.68
Em chỉ là bóng tối của cuộc sống thực của anh.
02:07:21.68 – 02:07:25.33
Điều tốt nhất anh có thể làm.
02:07:25.33 – 02:07:29.18
Anh xin lỗi đã không đối xử tốt với em.
02:07:29.18 – 02:07:32.02
Anh thật...
02:07:32.02 – 02:07:34.24
Cô làm gì vậy.
02:07:43.26 – 02:07:46.3
Đừng, đừng.
02:07:46.3 – 02:07:49.54
Được rồi, đi thôi nào.
02:08:36.05 – 02:08:42.63
Lại đây.
02:08:48.1 – 02:08:50.94
Con biết bố thất vọng.
02:08:50.94 – 02:08:53.98
Con không thể giống bố.
02:08:53.98 – 02:08:56.82
Không, không.
02:08:57.53 – 02:09:03
Bố chỉ thất vọng vì con đã cố gắng giống bố.
02:10:47.96 – 02:10:53.13
Mau tự tạo cú bật cho mình đi.
02:11:04.78 – 02:11:09.94
Mau tìm Saito rồi quay về đi.
02:11:48.65 – 02:11:53.21
Anh còn nhớ những gì mình từng nói chứ?
02:11:55.84 – 02:11:58.17
Anh nói chúng ta có thể ở bên nhau.
02:11:59.18 – 02:12:02.02
Chúng ta đã luôn như thế.
02:12:02.73 – 02:12:06.17
Chúng ta đã luôn ở bên nhau.
02:12:09.52 – 02:12:13.77
Anh nhớ em hơn cả bản thân anh có thể chịu đựng được.
02:12:14.68 – 02:12:17.93
Chúng ta đã luôn ở bên nhau.
02:12:18.43 – 02:12:21.47
Anh sẽ không để em đi đâu nữa.
02:13:15.88 – 02:13:19.02
Giờ cậu định làm gì?
02:13:43.84 – 02:13:48.6
Bố tôi luôn muốn tôi lớn lên luôn là chính mình.
02:13:49.21 – 02:13:52.45
Trước đây tôi chỉ sống vì ông ấy.
02:13:53.06 – 02:13:56.1
Tôi đã hứa sẽ làm hết sức để trở thành chính mình.
02:14:04.81 – 02:14:11.91
-Cobb muốn ở lại. -Vậy à? -Ừ.
02:14:12.82 – 02:14:14.64
Anh ấy sẽ lạc lối.
02:14:15.96 – 02:14:19.2
Anh ấy sẽ không sao.
02:14:34.5 – 02:14:38.96
Anh đến để giết ta?
02:14:40.07 – 02:14:43.72
Ta đang đợi 1 người.
02:14:47.97 – 02:14:51.42
Ai đó từ bến cảng số 3.
02:14:52.64 – 02:14:55.07
Gọi là
02:14:56.08 – 02:14:58.82
Maxim.
02:14:58.82 – 02:15:01.96
Cậu vẫn còn trẻ, không quá trẻ.
02:15:02.77 – 02:15:05.7
Ta đã già rồi.
02:15:06.82 – 02:15:09.45
Ông biết mình sẽ ân hận.
02:15:11.78 – 02:15:15.63
Sẽ phải chết một mình.
02:15:17.46 – 02:15:20.6
Tôi quay lại vì ông.
02:15:22.22 – 02:15:25.97
Ông vẫn còn
02:15:25.97 – 02:15:29.21
có gì đó.
02:15:30.32 – 02:15:34.07
Ông muốn thứ gì đó.
02:15:35.39 – 02:15:39.24
Chúng ta phải nhanh lên.
02:15:41.87 – 02:15:47.45
Thuyết phục ta là việc được sắp xếp trước.
02:15:47.45 – 02:15:51.5
Hãy rời khỏi minh phủ đi.
02:15:56.36 – 02:15:59.2
Quay về.
02:16:00.52 – 02:16:04.67
Để chúng ta có thể làm những chàng trai trẻ lần nữa.
02:16:07.1 – 02:16:11.05
Quay về cùng tôi.
02:16:12.88 – 02:16:14.7
Quay về đi.
02:16:23.31 – 02:16:32.23
Xin quý khách chú ý. Chúng ta sẽ hạ cánh trong 20 phút nữa.
02:16:33.14 – 02:16:36.48
Cảm ơn.
02:16:37.4 – 02:16:43.17
Không, cảm ơn.
02:17:52.27 – 02:17:57.13
-Mừng ông về nhà, ông Cobb. -Cảm ơn ông.
02:18:40.7 – 02:18:44.85
Mừng anh về nhà.
02:19:12 – 02:19:15.24
Xem ai về này.
02:19:20.21 – 02:19:27.6
-James, Phillipa. -Bố ơi.
02:19:27.6 – 02:19:37.94
-Bố về rồi. -Nhớ bố không nào?
02:19:37.94 – 02:19:41.76
I4VN SUBTEAM - FFREBORN1